Chương 35: (Vô Đề)

Quà sinh nhật năm ngoái, đúng là Hứa Bảo Như chưa mở ra.

Quả thật lúc ấy cô rất buồn và khó chịu, cảm thấy Thẩm Độ chưa từng đặt cô vào mắt, anh vốn dĩ luôn xem thường mình.

Quà sinh nhật anh tặng cô, cùng lắm chỉ là đáp lễ theo phép lịch sự. Thậm chí có lẽ là dì Thẩm bắt anh chuẩn bị, nói không chừng trong lòng anh còn rất chán ghét.

Nên cô không muốn xem quà anh tặng, cũng không muốn có bất kì liên quan gì đến anh, không muốn để ý đến anh nữa.

Nhưng cô đâu biết được, khi đó Thẩm Độ buồn rầu như vậy, rõ ràng là thích cô, nhưng không chịu nói cái gì cả.

Bây giờ nghe Thẩm Độ nhắc đến món quà đó, cô bĩu môi, không vui lầm bầm, "Ai bảo khi đó anh làm em tổn thương sâu sắc như vậy làm gì, nên em mới không muốn xem quà sinh nhật anh tặng thôi."

Thẩm Độ nhìn Hứa Bảo Như, trong lúc nhất thời cũng không biết nên tức giận hay nên làm thế nào.

Nếu lúc đầu Hứa Bảo Như mở quà sinh nhật, vậy thì một năm lớp mười hai đó, có lẽ họ sẽ không đến mức không ai để ý đến ai.

Bây giờ Thẩm Độ nghĩ đến năm lớp mười hai kia, vẫn còn rất không vui.

Khi đó rõ ràng anh đã nhắc nhở bản thân, muốn quên đi Hứa Bảo Như, cô đối xử với anh không chút chân thành nào, nói thích thì thích, nói không thích thì lập tức không thích nữa, anh không muốn nhớ đến cô.

Rõ ràng anh đã tự nhủ với chính mình như vậy, nhưng anh đã sớm chìm đắm vào, căn bản là anh không làm được. Hứa Bảo Như chân trong chân ngoài thế đó, nhưng anh vẫn nhớ cô. Mỗi khi rảnh rỗi, cô sẽ xuất hiện trong đầu anh, làm lòng anh trở nên ngổn ngang. Mỗi lần nhìn thấy cô và nam sinh khác ở gần nhau, anh vẫn sẽ không kiềm được sự ghen tuông tức giận.

Hứa Bảo Như lầm bầm xong, lại muốn biết rốt cuộc lúc đó Thẩm Độ đã tặng quà gì cho cô, cô đứng dậy cười tít mắt, ngồi xuống bên cạnh Thẩm Độ, quay đầu nhìn anh, ánh mắt sáng trong veo, hào hứng hỏi anh, "Vậy rốt cuộc lúc đó anh đã tặng quà gì cho em?"

Sao Thẩm Độ có thể nói cho cô về chuyện anh tặng chiếc nhẫn được. Anh không muốn để ý đến cô, mất tự nhiên quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, lạnh lùng nói: "Không biết, tự em xem đi."

Hứa Bảo Như vốn không mang theo quà Thẩm Độ tặng đến, cô kéo tay Thẩm Độ nũng nịu: "Anh nói cho em biết chút đi mà, em để ở nhà rồi, bây giờ không xem được."

Thẩm Độ vẫn không quan tâm đến cô, nói: "Không xem được thì khỏi xem."

Hứa Bảo Như lầm bầm, cô buông tay Thẩm Độ ra, nói: "Hẹp hòi."

__

Thẩm Độ không chịu nói cho cô biết lúc đó anh đã tặng gì, Hứa Bảo Như cũng dứt khoát không hỏi nữa, dù sao đồ để ở nhà, chờ được nghỉ cô trở về xem cũng như nhau cả.

Hai người ăn cơm tối xong, từ quán ăn đi ra đã hơn chín giờ.

Hứa Bảo Như chuẩn bị trở về ký túc xá, xoay người chắp hai tay sau lưng, cười tít mắt nói với Thẩm Độ: "Vậy em về nha."

Thẩm Độ nhìn cô, có hơi không vui, hỏi: "Em gấp như vậy à?"

Hứa Bảo Như nhìn Thẩm Độ, hồi lâu, nghiêng đầu cười một tiếng.

Cô tiến đến bên cạnh Thẩm Độ, nhịn cười, biết rõ còn cố hỏi, "Sao thế? Anh không nỡ xa em à?"

Thẩm Độ quan trọng nhất mặt mũi, làm sao chịu thừa nhận. Anh nhìn Hứa Bảo Như, hỏi ngược lại cô: "Em cũng có không nỡ xa anh đâu?"

Hứa Bảo Như cười cười, cố ý nói: "Em vẫn ổn mà."

Thẩm Độ lập tức mất hứng.

Cuối cùng Hứa Bảo Như không nhịn cười được nữa, cô quay đầu nhìn Thẩm Độ, nhìn một lúc lâu, hỏi: "Thẩm Độ, sao anh có thể kiềm chế được vậy, rõ ràng thích em, nhưng đến bây giờ vẫn không chịu nói. Sao anh kiêu ngạo thế."

Thẩm Độ nhìn cô, "Sao em biết anh chưa từng nói?"

Hứa Bảo Như nghe vậy thì hơi kinh ngạc, cô nghi ngờ, "Hả? Anh nói lúc nào?"

Thẩm Độ không muốn nói đến chuyện chiếc nhẫn nữa, càng không muốn nói bên trong chiếc nhẫn có lời tỏ tình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!