Sau khi Thẩm Độ tặng chiếc nhẫn ấy, mỗi ngày đều đợi Hứa Bảo Như đến tìm mình. Hoặc là, cô chỉ cần gửi cho cậu một tin nhắn, cậu cũng sẽ không sốt ruột đến như vậy.
Nhưng mà lại không có.
Từ lúc cậu tặng cô chiếc nhẫn, đã ba ngày trôi qua, Hứa Bảo Như vẫn chưa đến tìm cậu. Thậm chí cũng không gửi cho cậu một tin nhắn nào.
Tần Phong nhận ra mấy ngày nay Thẩm Độ không được đúng lắm, không khí xung quá quá thấp, nhìn một cái liền biết tâm trạng không tốt.
Ngày hôm qua có một nam sinh định đến tìm Thẩm Độ hỏi một đề, kết quả còn chưa đến, đã cảm nhận được không khí thấp quanh cả người Thẩm Độ, sợ đến mức đề cũng không dám hỏi, nhanh chóng về chỗ.
Tiết học thứ ba buổi sáng kết thúc, Tần Phong từ phòng về sinh trở lại, nhìn thấy Thẩm Độ dựa người vào lưng ghế, hai tay đút trong túi quần đồng phục, ánh mắt nhìn ra sân tập thể dục bên ngoài cửa sổ, trầm mặc không biết đang suy nghĩ gì.
Cậu cầm ly nước trên bàn lên, cũng nhìn ra ngoài cửa sổ theo bản năng, "Nhìn cái gì vậy?"
Ai ngờ vừa nhìn ra ngoài, bất ngờ thấy được Bảo Như, cậu ta ồ một tiếng, bật thốt lên, "Đó không phải là Bảo Như à, tiết tới lớp cậu ấy học thể dục sao?"
Nhưng cậu ta vừa thốt ra lời này, lập tức thấy hối hận. Vì cậu không chỉ thấy được Bảo Như, mà còn thấy được Trình Thuật.
Nếu cậu nhớ không lầm, thì tiết tới của lớp chín cũng là tiết thể dục.
Không biết hai người đó đang nói gì, trên mặt Hứa Bảo Như là nụ cười, hai người đứng ở sân bóng rổ nói chuyện rất lâu.
Vậy cũng được đi, sau đó không biết hai người họ nói đến cái gì, Trình Thuật còn giơ tay lên lấy tóc ra sau giúp Hứa Bảo Như.
Động tác này trong mắt người ngoài nhìn vào, quả thật có hơi thân mật quá mức.
Lúc Tần Phong nhìn thấy, mồm cũng sắp há hốc ra, cậu nhìn Thẩm Độ theo bản năng, quả nhiên phát hiện sắc mặt Thẩm Độ rất không tốt.
Cậu mơ hồ ý thức được hình như có gì đó không đúng lắm, không nhịn được hỏi: "Gần đây cậu và Bảo Như xảy ra chuyện gì à?"
Ngay cả người đứng xem như cậu cũng cảm giác được sự bất bình thường này, trước kia Bảo Như đến tìm Thẩm Độ mỗi ngày thì không nói làm gì, một tuần ít nhất cũng lên bốn năm lần, nếu không có vấn đề gì, thì chính là tìm Thẩm Độ nói chuyện.
Nhưng nếu cậu nhớ không nhầm thì hình như đã rất lâu rồi Bảo Như không lên tìm Thẩm Độ nữa. Bây giờ lại đứng bên cạnh Trình Thuật lâu như vậy, chẳng lẽ...
Tần Phong đột nhiên cảm thấy khẩn trương, cậu ấy dè dặt hỏi Thẩm Độ: "Cậu tặng quà sinh nhật của Hứa Bảo Như chưa?"
Ánh mắt Thẩm Độ vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt của cậu tập trung vào khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Hứa Bảo Như, lần đầu tiên cảm thấy tựa như có gì đó chặn lại ở ngực.
Cậu trầm mặc rất lâu, mới nói: "Tặng rồi."
Tần Phong kinh ngạc, "Bảo Như không có phản ứng gì sao?"
Cậu biết món quà Thẩm Độ tặng là một chiếc nhẫn. Vì chiếc nhẫn kia, mà mỗi cuối tuần Thẩm Độ đều đi sớm về trễ, làm thêm cả một tháng trời.
Đại thiếu gia như Thẩm Độ đây, cần gì phải đi làm thêm. Nhưng vì mua chiếc nhẫn kia cho Hứa Bảo Như, mà hu tôn hàng quý [1] làm thêm kiếm tiền.
[1] Hu tôn hàng quý '': Người có địa vị cao lại nhân nhượng trước người có địa vị thấp hơn.
"Vậy rốt cuộc là bây giờ giữa hai cậu đã xảy ra chuyện gì? Không phải cậu đã tặng chiếc nhẫn rồi à? Sao lâu như vậy rồi Bảo Như vẫn chưa lên đây tìm cậu? Rồi sao cậu ấy đột nhiên lại đi gần Trình Thuật như vậy...."
Thẩm Độ đột nhiên thấy rất buồn phiền, cậu quay đầu nhìn về phía Tần Phong, "Cậu hỏi tớ, tớ hỏi ai đây?"
Nếu cậu biết, cậu đã không phiền muộn như vậy.
__
Sau khi lên lớp mười hai, giờ học thể dục cũng ít đi, nếu không phải bị giáo viên này chiếm giờ học, thì cũng bị giáo viên khác chiếm giờ học.
Hiếm khi xuống học thể dục bình thường như hôm nay, Hứa Bảo Như và Trương Dĩnh cùng đi xuống lầu, gặp Trình Thuật ở sân bóng rổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!