Chương 24: (Vô Đề)

Thẩm Độ vào nhà, Lê Tuyết đang ngồi trước bàn ăn, uống canh gà Thẩm Uyển Thu hầm cho cô ta.

Thẩm Uyển Thu ngồi đối diện Lê Tuyết, đang nói chuyện cùng cô ta, nghe tiếng đóng cửa, quay đầu nhìn thấy con trai đã trở lại, nói: "Về rồi à, đến uống chút anh đi. Tối nay mẹ nấu canh này cũng khá được, Tiểu Tuyết uống hai chén rồi."

"Con không uống. Con lên lầu trước." Thẩm Độ thuận miệng trả lời, vào nhà, liền đi thẳng lên lầu.

Thẩm Uyển Thu vội vàng gọi cậu lại, "Này, chờ chút đã, có chuyện này muốn nói với con đây."

Thẩm Độ đang lên lầu thì dừng bước lại, quay đầu nhìn về phía mẹ, "Chuyện gì ạ?"

Thẩm Uyển Thu nói: "Là như vậy, Tiểu Tuyết học toán và tiếng anh không tốt lắm, bình thường nếu con có thời gian thì dạy thêm cho con bé chút nhé."

Thẩm Độ nghe vậy, không kiềm được cau mày, "Con không có thời gian."

Cậu cũng không nhiều lời, nói xong đi thẳng lên lầu.

Thẩm Uyển Thu không nghĩ đến con trai sẽ không cho mình thể diện như vậy, bà nhíu chặt mày.

Lê Tuyết rất hiểu chuyện, vội vàng nói: "Không sao đâu dì, anh Thẩm Độ học ban tự nhiên, nhiệm vụ học tập của lớp anh ấy chắc chắn rất nặng, con học kém toán và tiếng anh như vậy, nhất định sẽ làm trễ rất nhiều thời gian của anh ấy, con từ từ học cũng không sao ạ."

Thẩm Uyển Thu có hơi lúng túng, con gái bạn mình ở trong nhà, thân là người lớn, bà phải chăm sóc thật tốt, kết quả với tính khí này của con trai, không phải sẽ khiến cô gái nhỏ như người ta tủi thân sao.

Trong lòng bà hơi không vui, dịu dàng mỉm cười với Lê Tuyết, nói: "Không sao, một hồi dì nói lại với Thẩm Độ, mấy ngày nay nó bận bịu, có lẽ tâm trạng không tốt lắm, con đừng để trong lòng nhé."

Lê Tuyết vội vàng lắc đầu, "Con không đâu dì." Cô ta hơi ngượng ngùng, nói: "Thật ra thì con ở đây, đã rất làm phiền dì và anh rồi."

Thẩm Uyển Thu nói: "Nói bậy gì đó. Mẹ con là bạn của dì, dì đã đồng ý với bà ấy sẽ chăm sóc con thật tốt, con cứ an tâm ở đây, đừng suy nghĩ lung tung."

Lê Tuyết khéo léo cười một tiếng, "Cảm ơn dì."

Thẩm Uyển Thu cũng cười cười, nói: "Con từ từ uống anh, không đủ thì trong nồi còn rất nhiều đó, tự mình múc thêm là được. Dì mang ít trái cây lên cho Thẩm Độ."

"Được ạ, dì làm việc đi, không cần để ý đến con đâu."

Thẩm Uyển Thu mỉm cười dịu dàng, lúc này mới đứng dậy, đi vào phòng bếp gọt ít trái cây rồi bưng lên cho Thẩm Độ.

Bà đi đến lầu ba, đứng trước cửa phòng Thẩm Độ gõ cửa, "Mẹ có thể vào không?"

Hồi lâu sau, Thẩm Độ mới đáp một tiếng vâng.

Thẩm Uyển Thu đẩy cửa đi vào, bà đi đến bàn đọc sách, đặt đĩa trái cây lên bàn, bà nhìn Thẩm Độ, hiếm khi nghiêm túc, "Con không cảm thấy mình thật sự không lễ phép chút nào sao?"

Thẩm Độ đang đọc sách, nghe vậy thì nhíu mày.

Thẩm Uyển Thu nói: "Dì Lý đã giao phó con gái cho mẹ chăm sóc một khoảng thời gian, con là chủ nhà, đối đãi với khách bằng thái độ này là đúng sao?"

Thẩm Độ nhíu mày càng chặt hơn, không lên tiếng.

Thẩm Uyển Thu lại nói: "Cứ xem như con không có thời gian đi, thì cũng nên lịch sự chút chứ, chứ không phải là bày ra thái độ mất kiên nhẫn như vậy. Mẹ vẫn luôn cho rằng con là một đứa trẻ xử sự rất khéo lẽo, nhưng thái độ vừa rồi của con, thật sự khiến mẹ thất vọng."

Bà nhìn con trai, nói: "Tự con suy nghĩ lại đi."

Thẩm Uyển Thu nói xong, lập tức rời khỏi phòng.

Thẩm Độ vẫn ngồi trước bàn đọc sách, chỉ là lưng dựa vào thành ghế, mắt cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, ấn đường nhăn chặt, thấy rất phiền.

Tiết tự học sáng ngày hôm sau, Thẩm Độ vẫn ra cửa từ lúc trời chưa sáng.

Nhưng cậu vừa mới thay giày xong, chuẩn bị ra ngoài, Thẩm Uyển Thu đã kêu anh lại, "Con chờ Tiểu Tuyết chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!