Chương 21: (Vô Đề)

Hai ngày cuối tuần kết thúc rất nhanh.

Một tuần mới, lại là những bận rộn mới.

Giờ học ngày thứ hai, giáo viên các môn bắt đầu nhận xét về bài thi giữa kì.

Một buổi sáng ngây ngốc ngơ ngẩn, tiết thứ nhất buổi chiều là giờ học thể học.

Ăn cơm trưa xong, Hứa Bảo Như trở về phòng học trước nằm ngủ một hồi. Cô ngủ không được bao lâu, chừng mười mấy phút đã tỉnh lại.

Cô nằm gục xuống bàn một lúc, đến khi hơi tỉnh táo lại, mới đứng dậy đi ra ngoài từ cửa sau phòng học, đến phòng vệ sinh rửa mặt.

Đi vào phòng vệ sinh, cô đi đến trước bồn rửa tay khom người rửa mặt, nghe thấy mấy nữ sinh đang nói chuyện trời đất ở phòng trong.

"Ai mà không biết Trình Tư Lỵ crush Thẩm Độ, không phải là vì Thẩm Độ nên cô ta mới vào hội học sinh sao, bây giờ cả ngày đều mượn quan hệ công tác, danh chính ngôn thuận ở bên cạnh Thẩm Độ."

"Nhưng tớ cảm giác Thẩm Độ hoàn toàn không quan tâm đến cô ta, cậu ấy rất lạnh nhạt."

"Thẩm Độ là siêu cấp lạnh lùng rồi, cậu ấy hoàn toàn không để ý đến mấy loại người đó đâu."

"Đúng đó, ngay cả Hứa Bảo Như cũng không theo đuổi được."

"Hẳn là Thẩm Độ sẽ thích kiểu nữ sinh dịu dàng điềm đạm nho nhã, kiểu người như Hứa Bảo Như, đoán chắc không phải mẫu người cậu ấy thích."

"Dáng vẻ Hứa Bảo Như quá lòe loẹt diêm dúa, giống hệt hồ ly tinh vậy."

"..." Hứa Bảo Như bị nhắc đến một cách khó hiểu, cô rất buồn bực, cô có chỗ nào giống hồ ly tinh chứ?

Cô đứng thẳng dậy soi gương, càng cảm thấy khó hiểu, một người biết điều như cô mà là hồ ly tinh à? ? ?

Mấy nữ sinh ở bên trong đó thảo luận về Hứa Bảo Như, không biết chính chủ cũng đang ở đây. Đến khi đi ra lại gặp, trên mặt mấy nữ sinh đó không hẹn mà cùng lộ ra biểu cảm lúng túng.

Hứa Bảo Như không trở nên mất lịch sự, cười một tiếng, bước đi phóng khoáng.

Từ phòng vệ sinh đi ra, Hứa Bảo Như chuẩn bị trở lại phòng học, kết quả lúc đi đến giữa cầu thang, đúng lúc gặp Thẩm Độ từ trên lầu đi xuống.

Hứa Bảo Như nghĩ đến những lời mới nghe được trong phòng vệ sinh, cô cười hì hì tiến đến, hỏi: "Thẩm Độ, nghe nói cậu thích nữ sinh điềm đạm nho nhã hả?"

Thẩm Độ nghe vậy, nhíu mày nhìn Hứa Bảo Như, "Nghe ai nói?"

Hứa Bảo Như: "Mọi người ở đây đều nói thế."

Thẩm Độ nhíu mày nhẹ, bỏ lại một câu, "Điên à."

Cậu nói xong, đi thẳng xuống lầu.

Hứa Bảo Như thấy Thẩm Độ đi, mới cong môi cười, tiếp tục trở về phòng học.

Thời gian ở trường học nói khô khan cũng khô khan, nói phong phú cũng phong phú, dù sao mỗi ngày đều phải đi học học bài, cũng không có thời gian nhàm chán gì.

Cuộc sống chỉ như vậy trôi qua mỗi ngày, Hứa Bảo Như ngoài học tập mỗi ngày, còn có đam mê nghe người khác nhiều chuyện.

Ví dụ như trong lớp có ai yêu đương, ai ra ngoài hẹn hò vào cuối tuần, còn nắm tay.

Hứa Bảo Như khiếp sợ khi mọi người âm thầm nói về chuyện yêu đương, cô nói với Chu Di: "Tại sao người khác yêu đương dễ dàng như vậy, lớp bọn tớ cứ dăm ba bữa là lòi ra một đôi. Tớ muốn yêu sớm, sao lại khó khăn như vậy?"

Chu Di ở bên kia cười không ngừng được, "Ai bảo từ đầu cậu đặt mục tiêu cao quá làm gì, nếu cậu hạ tiêu chuẩn xuống chút, yêu đương chỉ là chuyện trong một phút."

"Không đâu." Hứa Bảo Như từ chối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!