Chương 18: (Vô Đề)

Toàn bộ kì nghỉ đông, trừ hai ngày trở về từ thành phố Giang, tụ tập ăn một bữa cùng đám Hứa Minh Việt. Thời gian còn lại, dường như Hứa Bảo Như đều ở chung một chỗ với Thẩm Độ.

Nhưng khi cô ở chung một chỗ với Thẩm Độ, lại càng thêm bội phục cậu.

Cô và Thẩm Độ học tập cùng nhau, cô ngồi yên nhiều nhất cũng chỉ được hai giờ. Nhưng Thẩm Độ lại có thể ngồi cả một buổi trưa, cũng sẽ không bị phân tâm chút nào.

Tự kiểm soát đến trình độ này, cũng khó trách sao mãi luôn chiếm vị trí hạng nhất toàn trường.

Ngày hôm nay, ba mẹ Hứa Bảo Như có việc phải ra ngoài, dì Thẩm cũng không có ở nhà, trong nhà chỉ có hai người Hứa Bảo Như và Thẩm Độ.

Hứa Bảo Như học đến trưa, đói bụng không chịu được, nói với Thẩm Độ: "Tớ đói quá, chúng ta gọi đồ ăn đi."

Thẩm Độ đang đọc sách, không ngẩng đầu, thuận tay đưa điện thoại cho cô, "Cậu tự gọi."

Hứa Bảo Như cũng không khách sáo với cậu, cô nhận lấy điện thoại của Thẩm Độ, mở app gọi thức ăn ngoài, vừa nhìn xem nên ăn gì, vừa hỏi ý kiến của Thẩm Độ, "Chúng ta gọi hai món nhé, đánh giá của tiệm xào nhỏ này trông có vẻ được đó."

Thẩm Độ ừ một tiếng, "Tùy cậu."

Hứa Bảo Như gọi hai món mặn, một món canh. Gọi món xong, thoát ra, thấy có tôm hùm đất, lại hơi muốn ăn, nói: "Chúng ta gọi thêm một phần tôm hùm đất nha, tớ muốn ăn quá."

Thẩm Độ: "Thích thì cứ gọi."

Điện thoại của Thẩm Độ thanh toán không cần mật khẩu, Hứa Bảo Như đặt đơn xong, trả điện thoại lại cho Thẩm Độ.

Vào lúc đói bụng này cô chỉ muốn ăn gì đó, không có chút tâm tư học tập nào. Dứt khoát đứng dậy khỏi ghế, chạy xuống lầu chơi.

Ai ngờ cô vừa mời từ trên lầu đi xuống, thì nghe thấy âm thanh nhấn chuông cửa.

Cô nghĩ là dì Thẩm về, vội vàng chạy đi mở cửa, kết quả vừa mở cửa, lại là Tần Phong.

Tần Phong thấy Hứa Bảo Như, rất kinh ngạc, cười nói: "Trời má, hai người nhân dịp nghỉ đông, bắt đầu giai đoạn sống chung à?"

Thẩm Độ từ trên lầu đi xuống, vừa khéo nghe những lời này, cậu nhíu mày nói: "Đầu óc cậu có vấn đề hả?"

Tần Phong cười ha ha ha, nói: "Đùa thôi đùa thôi."

Cậu ấy biết hôm nay dì Thẩm đi công tác không ở nhà, nên đã cố ý mua bia đến tìm Thẩm Độ cùng uống.

Trong tay cậu ấy xách một một túi bia, vừa vào nhà vừa hỏi: "Hai người ở nhà phóng lửa à? Tớ mua rất nhiều bia, có muốn gọi thêm đồ nhắm không?"

Hứa Bảo Như nói: "Vừa mới gọi một phần tôm hùm đất rồi."

Tần Phong nói: "Một phần sao đủ được. Chờ nhé, tớ gọi thêm."

Cậu ấy vừa nói, vừa móc điện thoại ra gọi thêm thức ăn ngoài.

Thức ăn được đưa đến rất nhanh, ngoại trừ hai món xào và tôm hùm đất Hứa Bảo Như đã gọi trước đó, Tần Phong còn gọi thêm hai phần tôm hùm đất nữa, và một con cá nướng.

Một bữa trưa phong phú bày ra trên bàn trà nhỏ, còn có mười mấy lon bia, gần đây ngày nào Hứa Bảo Như cũng học tập, đã lâu rồi không buông thả như vậy.

Cô lập tức dời chiếc ghế nhỏ đến, ngồi vào trước bàn trà, nhìn một bàn tràn ngập thức ăn, tâm trạng vô cùng tốt.

Cô cầm bia trên bàn trà lên, đưa một lon cho Thẩm Độ và Tần Phong.

Tần Phong rất kinh ngạc, cười nói: "Bảo Như được đó nha, tửu lượng của cậu thế nào?"

Hứa Bảo Như cười, thành thật nói: "Cũng tạm được, hai ba lon chắc không vấn đề gì."

"Không nhìn ra luôn đó." Tần Phong cười, khui bia, nâng lon lên, nói: "Đây chắc là lần ăn chung đầu tiên của ba chúng ta sau tết, cùng nâng ly nào, chúc chúng ta một năm mới tốt đẹp, hài lòng về mọi chuyện."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!