Chương 17: (Vô Đề)

Kỳ nghỉ tết âm lịch luôn trôi qua rất nhanh, trong chớp mắt, bảy ngày đã đi qua.

Trước khi trở về thành phố S, Hứa Bảo Như hẹn đám Chu Di ra ngoài ăn cơm.

Chu Di nghe Hứa Bảo Như nói ngày mai sẽ trở về, hỏi: "Nhanh vậy à? Thời gian nghỉ đông vẫn còn nhiều mà, chờ tựu trường rồi hẵng về."

Hứa Bảo Như vừa đưa thực đơn cho Chu Di để gọi thức ăn, vừa nói: "Ngày mai ba tớ phải về công ty làm việc, tớ và mẹ cũng phải về cùng luôn."

Dương Hạo nói: "Vậy cậu để chú dì về trước đi, cậu cứ ở lại đến lúc tựu trường rồi đi. Dù sao cũng không phải là không có chỗ ở."

Thật ra thì Hứa Bảo Như cũng có hơi tiếc nuối, nhưng cô thật sự rất nhớ Thẩm Độ.

Cô rất thản nhiên, nói đùa: "Không được, tớ sợ lâu quá không trở lại, Thẩm Độ sẽ nhớ tớ."

Cô vừa nói ra lời này, Chu Di cũng phụt cười ra tiếng, nói: "Tớ cũng biết cậu vì Thẩm Độ mà, đúng là trọng sắc khinh bạn."

Dương Hạo hỏi: "Không phải chứ? Hai người ở bên nhau rồi hả? Tớ còn tưởng rằng người anh em kia rất khó giải quyết đấy, cậu đã dùng mỹ nhân kế gì với người ta vậy?"

Hứa Bảo Như bật cười, nói với vẻ thần bí: "Cậu đoán xem."

Dương Hạo cũng cười, nói: "Tớ đoán cái rắm gì. Tớ đoán chỉ có cậu tương tư đơn phương, cậu xem mấy ngày tết nay, người ta có gọi điện thoại cho cậu không? Người đang yêu đương không phải ngày ngày đều sẽ ôm điện thoại nấu cháo à. Tớ thấy không chừng là người ta vốn chưa từng nhớ tới cậu đấy."

Hứa Bảo Như bị vạch trần cũng không tức giận, cô chống cằm bằng một tay, cười nói: "Tớ nhớ cậu ấy không được à?"

Dương Hạo hừ một tiếng, hận không thể rèn sắt thành thép, "Cậu nói xem với điều kiện như cậu đây, muốn nam sinh nào mà không được, cần gì cứ phải treo cổ trên cây [1] như thế."

[1] Gốc là : Ẩn dụ chỉ sự cố chấp, bám lấy một người, ảnh hưởng đến bản thân mình.

Hứa Bảo Như nói: "Nhưng tớ không thích những người khác, tớ chỉ thích Thẩm Độ thôi. Ngoại trừ cậu ấy, tớ không thích ai cả."

Dương Hạo không cách nào thuyết phục cô được, mở chai rượu rót cho mọi người, "Được rồi, vậy thì chúc cậu sớm ngày được như mong muốn."

Cậu ta nâng ly lên, nói: "Chúc mọi người năm mới vui vẻ."

Mọi người cũng nâng ly lên, vui vẻ nói đồng thanh: "Năm mới vui vẻ!"

Hứa Bảo Như và bạn ở bên ngoài ăn cơm đến hơn chín giờ, ăn uống xong đi ra từ nhà hàng, lại tìm một nơi bán trà sữa, mọi người chơi đến hơn mười giờ, thấy thời gian không còn sớm, mới đi ra khỏi tiệm trà sữa, mỗi người tan tiệc về nhà.

Vì thời gian đã quá muộn, ba Hứa không yên tâm, nên đã lái xe đến đón cô.

Mấy nam sinh thì không có gì, bọn họ còn muốn đi đánh bida. Ba Hứa dặn dò mấy câu, rồi đưa hai cô gái nhỏ về nhà trước.

Hứa Bảo Như và Chu Di tay trong tay ngồi ở hàng ghế sau, thật ra thì Hứa Bảo Như không nỡ xa Chu Di, lúc đi học vẫn thường nhớ cô bạn, hai cô gái ngồi phía sau nói chuyện phiếm.

Hứa Bảo Như nói với Chu Di: "Thật sự muốn tốt nghiệp nhanh chút, đến lúc đó chúng ta thi cùng một trường, thế là có thể gặp nhau mỗi ngày rồi."

Chu Di gật đầu một cái, "Tớ cũng muốn."

Cô ấy hỏi: "Tình học tập ở trường của cậu bây giờ rất căng thẳng à?"

Hứa Bảo Như nói: "Căng lắm, vừa thi xong, nghỉ đông đã giao một chồng đề, đến bây giờ tớ vẫn chưa làm gì. Hơn nữa mẹ tớ lại đăng kí một lớp học thêm toán trong kì nghỉ đông này, cậu cảm thấy thế nào?"

Chu Di bật cười, cô nàng nói bằng khẩu hình với Hứa Bảo Như: "Không phải cậu còn có Thẩm Độ hả?"

Hứa Bảo Như nhìn về phía ba ngồi ở phía trước theo bản năng, thấy ba không chú ý, mới cười làm động tác "suỵt" với Chu Di.

Hai người nhìn nhau cười một tiếng, trong nụ cười cất giấu bí mật giữa hai cô gái.

Xe đi trên đường khoảng mười mấy phút, đến tiểu khu nhà Chu Di.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!