Lần đầu tiên Hứa Bảo Như nhìn thấy Thẩm Độ là vào kì nghỉ hè năm lớp mười.
Khi đó đã là cuối tháng tám, bởi vì để ba Hứa Bảo Như phát triển sự nghiệp, cả gia đình cô chuyển từ thành phố Giang đến thành phố S.
Ngày đó là ngày đầu tiên gia đình họ dọn vào nhà mới, mẹ cô là một người rất nhiệt tình, cố ý nướng hai hộp bánh bích quy, mang sang đưa cho hàng xóm.
Hứa Bảo Như nhàn rỗi không có việc gì làm, nên cũng đi theo mẹ đưa bánh quy cho hàng xóm.
REPORT THIS AD
Dì nhà hàng xóm là một người phụ nữ dịu dàng và xinh đẹp, thấy cô và mẹ đến nhà họ đưa bánh quy, vội vàng nhiệt tình mời hai mẹ con cô vào nhà ngồi.
Mẹ vốn định đưa bánh quy xong sẽ trở về, cũng không muốn quấy rầy nhà người ta, nhưng lại không thể từ chối sự mời mọc nhiệt tình của đối phương được, thế là ngượng ngùng vào nhà họ ngồi một lúc.
Dì nhà hàng xóm họ Thẩm, vẻ ngoài vô cùng đẹp, khí chất xuất chúng, cười lên rất thân thiện.
Hứa Bảo Như và mẹ ngồi lại một hồi, dì Thẩm bận trước bận sau, lúc thì rót nước uống, lúc thì lại gọt trái cây.
Mẹ cũng là một người rất sợ làm phiền đến người khác, vội vàng nói: "Chị đừng gấp, tôi mới đến một chuyến, thế mà đã gây thêm phiền toái cho chị rồi."
Dì Thẩm cười nói: "Chỗ nào chứ. Bình thường tôi bận rộn công việc nên không ở nhà thường xuyên, cũng không biết có hàng xóm mới dọn tới. Nếu sớm biết, tôi đã mua một ít thức ăn, tối nay mọi người có thể tụ họp một bữa. Nhưng không sao cả, sau này mọi người đều là hàng xóm, lúc không có gì làm, có thể tụ tập bất kì lúc nào mà."
"Đúng vậy." Mẹ cũng cười, nói: "Chúng tôi vốn tuần sau mới chuẩn bị đến đây, nhưng vì muốn làm thủ tục chuyển trường cho con gái, nên đến đây sớm mấy ngày."
Dì Thẩm hỏi: "Học ở chỗ nào vậy?"
Mẹ trả lời nói: "Trường Nhất Trung trong thành phố đây, cũng gần nhà."
Dì Thẩm nghe vậy, rất ngạc nhiên và vui mừng: "Trường Nhất Trung trong thành phố sao, thật là trùng hợp, con trai tôi cũng học ở Nhất Trung đấy."
Lại hỏi: "Bảo Như học lớp mấy?"
Mẹ nghe thấy con trai dì Thẩm cũng học ở Nhất Trung, cũng vô cùng ngạc nhiên và vui mừng, cười nói: "Học kỳ tiếp theo là lên lớp mười một rồi."
Dì Thẩm cười nói: "Lại trùng hợp nữa rồi, con trai tôi cũng lên lớp mười một vào học kì tiếp theo, nói không chừng còn còn có thể học chung một lớp đó."
"Con trai của chị học ban tự nhiên hay ban xã hội?"
"Ban tự nhiên."
Mẹ cười nói: "Vậy e rằng không được học cùng lớp rồi, Bảo Như nhà tôi học toán không tốt lắm, nên chọn ban xã hội."
Thời điểm mẹ và dì Thẩm nói chuyện phiếm trên trời dưới đất, Hứa Bảo Như vẫn ngồi ngay ngắn nghiêm túc bên cạnh lắng nghe. Thỉnh thoảng dì Thẩm hỏi cô câu gì, cô sẽ ngoan ngoãn trả lời khéo léo.
Mặc dù thật ra Hứa Bảo Như là một thiếu nữ phản nghịch, nhưng trước mặt người lớn, vẫn rất khôn khéo và hiểu chuyện.
Mẹ và dì Thẩm mới gặp mà như đã quen biết từ lâu, càng trò chuyện càng vui vẻ, thế nên cuộc trò chuyện này đã kéo dài hơn nửa tiếng đồng hồ.
Hứa Bảo Như ngồi bên cạnh nhàm chán sắp ngủ gà ngủ gật, ngay tại thời điểm cô đang suy nghĩ có nên mượn cớ về nhà trước hay không, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một nam sinh đi từ bên ngoài vào.
Nam sinh cao khoảng một mét tám mấy, vừa cao vừa gầy, vẻ ngoài rất đẹp trai. Mặc một chiếc áo phông trắng thoải mái, quần lửng màu đen, thiếu niên sạch sẻ gọn gàng, biểu cảm trên khuôn mặt có hơi lạnh lùng, trên người mang theo sự lạnh nhạt hời hợt.
Hứa Bảo Như nhìn cậu trong phút chốc quên mất rời mắt đi.
Cho đến bây giờ, cô chưa bao giờ nhìn thấy một nam sinh có vẻ ngoài đẹp trai như vậy.
Đang lúc xuất thần, cô nghe dì Thẩm nói: "Về rồi à."
Thẩm Độ vừa đi qua ghế sofa vừa liếc nhìn, đáp lại bằng một tiếng vâng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!