Chương 48: Phiên ngoại 6

Trước khi gặp Nguyễn Niệm, thời gian làm việc và nghỉ ngơi của Lương Tây Văn vô cùng nghiêm khắc, luôn luôn là mười giờ tối đi ngủ, sáng sáu giờ dậy vận động, nhưng từ lúc kết hôn, đa số thời gian sinh hoạt của anh đều bị cô phá vỡ.

Giống như việc ăn đồ nướng tối nay.

Cũng vì là hai ngày cuối tuần, Lương Tây Văn đều nghe Nguyễn Niệm hết.

Uống một ly bia tươi, Nguyễn Niệm liền rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, có điều một chút cũng không hề buồn ngủ.

Bởi vậy cô ngồi trong vườn ôm Lương Tây Văn kể những chuyện vụn vặt, một lúc sau thấy Lương Tây Văn đi dọn dẹp, cô muốn theo giúp, Lương Tây Văn cũng vui vẻ để cô tham dự.

Nguyễn Niệm ra ra vào vào, Lương Tây Văn thấy thế không nhịn được mà hỏi: "Lần này uống bia không mệt hả?"

"Bia chứ không phải rượu. Chỉ hơi lâng lâng thôi, không buồn ngủ."

Chỉ có hai ba cái chén, Lương Tây Văn không dùng máy rửa chén mà tự đeo găng tay rửa.

Nguyễn Niệm bám theo anh, hỏi: "Lương Tây Văn, ngày mai không đi làm, lát nữa chúng ta ra ngoài được không?"

"Được, em muốn đi đâu?"

"Dẫn cả Thập Nhất đi nữa." Nguyễn Niệm nghĩ nghĩ, "Nãy anh có uống bia không?"

Trong nhà này dù sao cũng phải có một người tỉnh táo, Lương Tây Văn tự biết tửu lượng của mình kém, sợ bản thân uống bia cũng ngủ mất, buổi tối Nguyễn Niệm có vấn đề gì không biết hỏi ai, vì thế anh không uống một ngụm nào.

"Không uống, em muốn đi đâu xa à? Em cứ ngủ trên xe đi."

"Không cần đâu, chúng ta chỉ đi giải sầu thôi, đi dạo quanh núi được không?"

"Vậy đi thôi." Lương Tây Văn rửa chén xong, tắt vòi nước tháo găng tay, quay lại hỏi cô, "Có phải không vui không?"

"Không hẳn, chỉ là hơi buồn, em cảm thấy muốn giải sầu thì phải làm chút gì đó. Hay là đi ngủ sớm, hoặc là xem tiếp bộ phim hôm qua cũng được."

"Thế thì ra ngoài đi dạo." Lương Tây Văn vỗ nhẹ eo cô, "Mặc áo khoác vào đi, chúng ta ra ngoài."

Nguyễn Niệm nghĩ buổi tối có thể sẽ hơi lạnh, hơn nữa là đi bộ vận động, vì thế đi thay chiếc quần thể thao. Vốn dĩ Nguyễn Niệm không có kiểu đồ này, là Lương Tây Văn nghe cô nói muốn dậy sớm cùng chạy bộ nên đặc biệt mua cho cô, kết quả mua về chỉ mặc được mấy lần.

Nguyễn Niệm xuống lầu, Lương Tây Văn đã chuẩn bị xong cho Thập Nhất, anh cũng mặc bộ đồ đơn giản. Thấy cô xuống, Lương Tây Văn tự nhiên nắm lấy tay cô, mở ngăn tủ kéo.

"Chọn một cái đi." Lương Tây Văn nói.

Bên trong có hơn mười chìa khóa xe, Lương Tây Văn hỏi: "Muốn đi xe nào."

"Chọn chiếc này đi." Nguyễn Niệm chọn tới chọn lui vẫn không biết chọn cái nào, vì thế theo trực giác chọn một chiếc thể thao, "Có thể mở trần không?"

"Được." Lương Tây Văn cầm chìa khóa, "Đi thôi, xe đậu ở gara Tây Giao, không ở nhà."

Nguyễn Niệm vui vẻ nắm tay anh ra ngoài, khu Tây Giao này không nhiều người, Thập Nhất chậm rãi chạy theo bên cạnh.

Đây là lần đầu tiên Nguyễn Niệm đến bãi đậu xe chung ở Tây Giao, có ba tầng, Lương Tây Văn có vẻ không thích chơi xe nên chỉ thường lái một chiếc, anh kể chỗ Lê Tiện Nam có rất nhiều xe, ngoài ra còn có một người bạn tên Hoắc Bội Đông cũng thích sưu tập, có điều người bạn đó ở Hongkong rất ít khi về.

Nguyễn Niệm đi theo anh đến trước một chiếc thể thao mui trần Porsche 911 màu bạc đen cổ điển, anh nói anh chỉ lái nó vài lần, hành khách chỉ có mỗi Thập Nhất.

Lần này Thập Nhất ậm ừ mấy lần, tự giác lên ghế phụ rồi nhảy xuống chân ghế. Đây là xe thể thao, không gian rất nhỏ, Thập Nhất thì rất thích ra ngoài hóng gió, vì thế cứ ve vẩy đuôi như kéo Nguyễn Niệm nhập bọn.

Khi hai người lái xe ra khỏi gara, đúng lúc gặp Lê Tiện Nam và Diệp Phi trở về, lúc hai xe đi lướt qua nhau, Nguyễn Niệm vẫy tay với Diệp Phi.

Lê Tiện Nam nói với Lương Tây Văn: "Hẹn hôm nào ăn một bữa đi."

"Phải xem Nguyễn Niệm có thời gian không."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!