Nguyễn Niệm mua vé tàu cao tốc về Yến Kinh, ban đầu hai người vốn định ở Tân Hải chơi thêm hai ngày, ai ngờ giữa chừng lại xảy ra tình huống bất ngờ.
Huống hồ cô đột nhiên nhớ ra sinh nhật của Lương Tây Văn vào ngày cuối năm, anh hình như không có thói quen đón sinh nhật, cô biết được sinh nhật của anh cũng là nhờ hôm trước khi kết hôn đi đưa đón Anne với anh, cô cầm di động của anh gọi điện, Lương Tây Văn nói cô biết mật mã khóa màn hình là sinh nhật.
Giờ này trên tàu cao tốc không đông người, cô ngồi dựa vào cửa sổ tự hỏi nên tặng anh quà gì, có thể làm chút gì cho anh, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không biết nên tặng anh quà sinh nhật gì cho đặc biệt.
Nguyễn Niệm dựa vào cửa sổ nhắm mắt tự hỏi, bỗng nhớ ra một thứ, vội mở album, lật tìm ảnh chụp trước hôn lễ mấy ngày.
Đó là tấm ảnh chụp cây đàn tranh trong phòng làm việc của anh.
Lương Tây Văn nói bên trên mỗi cây đàn đều tên riêng, mà cây đàn đặt trên giá đó ghi là Quan Sơn Tĩnh Tâm (nhìn núi tĩnh tâm).
Lương Tây Văn từng nói đàn già rồi, Nguyễn Niệm đoán rằng có lẽ trong nhà không có dây đàn dự phòng, mà Lương Tây Văn ngày thường quá bận rộn không có thời gian đi mua, cô thầm nghĩ tặng anh bộ dây đàn mới liệu có phải là món quà tuyệt vời hay không.
Nguyễn Niệm lên Baidu tra cửa hàng nhạc cụ gần nhất, cố ý tìm cửa hàng lớn lớn, may mà 22h30 ông chủ mới đóng tiệm, gần như vừa xuống tàu cao tốc Nguyễn Niệm liền bắt taxi đi.
Lương Tây Văn gửi tin nhắn cho cô, nói bản thân phải ở nhà tổ một lúc.
Nguyễn Niệm: Ông nội ổn không?
Lương Tây Văn: Ông nội vẫn ổn, nhưng Lương Hách Khiêm thì không.
Nguyễn Niệm hỏi anh có chuyện gì, Lương Tây Văn nói chỉ là dáng vẻ đòi sống đòi chết của ai kia, bảo cô mệt thì cứ ngủ trước, anh chắc chắn sẽ về, ngày mai bọn họ lại có thể ở Tân Hải đi dạo.
Nguyễn Niệm khẽ cười, cô đã về luôn rồi này.
Khi taxi đến, trước mắt là cửa hàng nhạc cụ rất lớn, có hai tầng, chủ yếu kinh doanh nhạc cụ phương Tây, chỉ có một ít nhạc cụ dân gian.
Lúc Nguyễn Niệm tìm hiểu thấy nơi này có bán đầy đủ phụ kiện.
Cô đẩy cửa đi vào, tiếng đàn êm dịu truyền vào tai, ông chủ đang ngồi điều chỉnh dây guitar, thấy cô liền hỏi: "Chào cô, cô cần gì? Mua nhạc cụ sao?"
"Chào ông, chỗ ông có dây đàn tranh không?" Nguyễn Niệm lấy di động ra cho ông chủ xem ảnh.
"Có có, đàn tranh thường sử dụng dây B Đôn Hoàng, đàn êm tay lắm." Ông chủ đi lấy hai túi dây đàn tới so với sánh với ảnh chụp của cô, "A, đàn này thì không được rồi, đàn này tốt nhất là nên dùng loại dây cao cấp dành riêng cho nó.
Hay là cô tới chỗ chuyên về đàn tranh đi, chứ cây đàn này tôi đoán giá cũng phải lên tới hàng trăm tệ."
Nguyễn Niệm biết đàn của Lương Tây Văn không rẻ, không ngờ giá lại cao như vậy.
"Ông có biết chỗ nào ở Yến Kinh bán loại dây đàn đó không?"
"Cô cứ đi dọc theo con đường này, phía trước có một cửa tiệm tên Thính Thiền, ở đó chỉ bán nhạc cụ dân gian cao cấp, lần trước có thấy thương hiệu của đàn tranh này, ông chủ còn là một người chơi nhạc cụ dân gian nổi tiếng, cô tới đó chắc chắn có."
Nguyễn Niệm gật đầu, cảm ơn ông chủ xong liền chạy đi, may mà cửa tiệm không xa, vị trí cũng khá gần tây giao.
Nguyễn Niệm đứng ở ngã rẽ nhìn nhìn, tiếp tục đi về phía trước là tây giao, đối diện đều là những tứ hợp viện xưa cổ.
Cửa hàng này nằm ngay ngõ nhỏ, vách tường ốp bằng gạch xanh ngói, bên trên treo một thẻ bài nhỏ viết bốn chữ Thính Thiền Quốc Nhạc.
Nguyễn Niệm đẩy cửa đi vào, sân không lớn nhưng khắp nơi tràn ngập màu xanh, tùng bách và thủy tùng đan xen, phong cách có nét tương tự tây giao.
Mặt tiền cửa hàng không nhỏ nhưng lại khó phân biệt đây có phải cửa hàng nhạc cụ chuyên nghiệp hay không, trông nó giống phòng triển lãm tư nhân hơn thì phải.
Vừa vào nhà liền có thể thấy một bàn trà bằng gỗ, bên trên bày biện mấy câu sáo trúc, ấm trà tản ra khói nghi ngút, bầu không khí tràn ngập hương đàn nhè nhẹ.
Trên vách tường pha lê có treo mấy cái giá bằng gỗ bày đàn tranh và tỳ bà trông rất đặc biệt.
Bên phải có một trà thất nhỏ che bằng một tấm bình phong, Nguyễn Niệm thử qua thăm dò.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!