Chương 3: (Vô Đề)

Ở nhà đàn ông

Nguyễn Niệm luống cuống chạy vào toilet, cởi cái váy bị bẩn ra, tính nhét cả bộ đêm vào túi đồ, sau đó ra ngoài nhìn di động, không khỏi hoảng sợ, đã 1:00 sáng.

Nguyễn Niệm đứng ngây ngốc trong phòng khách, cô cảm thấy mình nên đi xin lỗi Lương Tây Văn, nhưng lại do dự không biết có nên lên lầu tìm anh hay không.

Vì thế cô cầm danh thiếp trên bàn, tự hỏi một phút, cuối cùng cầm di động nhắn cho anh một tin: Tôi thay xong rồi, cảm ơn anh, đúng là phiền quá.

Nhắn xong, cô định chờ Lương Tây Văn trả lời.

Dù sao...! Lần đầu tiên đến nhà người ta đã làm ra chuyện này thật sự quá xấu hổ.

Lương Tây văn không lập tức trả lời, Nguyễn Niệm không dám ngồi nữa, cứ sững sờ đứng đó, đầu óc mơ màng, nhưng phản ứng đầu tiên của cô chính là hành vi của mình hôm nay quá xúc phạm người ta, mau chóng rời đi mới là lựa chọn tốt nhất, nhưng hiện giờ là 1:00 sáng, cô không biết mình có thể đi đâu, muốn đến khách sạn ở tạm lại không có chứng minh thư.

Về nhà có lẽ là cách tốt nhất, cô đoán Quý Sương chắc chắn đang ở nhà, nhưng lại không chắc bố có ở nhà hay không, quan hệ trong gia đình cô rất khó miêu tả, rõ ràng ba mẹ không ly hôn, bố rất tốt, mẹ cũng rất tốt, nhưng bầu không khí trong nhà lại hết sức nặng nề.

Mỗi lần đến kỳ s1nh lý Nguyễn Niệm eo đau bụng đau, không đến đường cùng, cô chắc chắn không về, dọn khỏi ngôi nhà nó với cô là sự giải thoát tinh thần khó có được.

Cho dù cuộc sống hiện tại của cô không hoàn toàn được như ý nhưng cô vẫn thấy tự do.

Nguyễn Niệm cảm thấy mọi việc đêm nay phát triển theo hướng quá hoang đường.

Ngay lúc cô đang suy nghĩ miên man, trên lầu truyền tới tiếng mở cửa, rất nhỏ lúc hoàn hồn thì thấy con chó đang ở góc phòng khách.

Nguyễn Niệm đi qua xem, bên bàn gỗ đàn có một bếp lò pha lê, cạnh ánh lửa, con Border Collie đang nằm dưới đất, hai tai giật giật, ngước mắt nhìn lên lầu, sau đó hừ hừ hai tiếng.

Lúc này cô mới phát hiện Lương Tây Văn đã ra khỏi phòng, đang đứng ở lan can lầu hai, nơi đó dùng đèn tường kiểu Trung cổ, ánh đèn màu vàng ấm áp, trên tường còn treo ít bức thư pháp, còn anh đang đứng chống tay ở lan can, áo khoác đã cởi ra, áo sơ mi màu trắng cài nút cẩn thận, mặt dây chuyền được cất vào trong, quần tây Napoli gọn gàng.

Cô nheo mắt nhìn ánh sáng phản chiếu từ đồng hồ đeo tay của anh.

"Tôi xuống được không?" Anh lên tiếng hỏi.

Nguyễn Niệm đỏ mặt, gật đầu.

Chờ anh xuống, cô hoảng loạn không biết phải giải thích từ chỗ nào: "Xin lỗi anh Lương, tôi không ngờ...! Đệm đó để tôi mang đi, tôi sẽ mang ra tiệm giặt ủi kêu người ta giặt sạch cho anh hoặc là mua cho anh cái mớ..."

"Tôi..." Đúng lúc Lương Tây Văn cũng muốn nói chuyện, Nguyễn Niệm đã nói một hơi ngắt lời anh.

Anh thoáng kinh ngạc.

Nguyễn Niệm càng xấu hổ: "Xin lỗi...! Anh nói đi."

Lương Tây Văn lắc đầu, hình như cũng khó xử: "Tôi định nói có phải tôi đã hơi lỗ m ãng không."

Nguyễn Niệm sửng sốt, vội nói: "Không có không có!"

Đầu óc cô xoay chuyển một hồi, không biết sao anh lại nói mình lỗ m ãng.

Lương Tây Văn giải thích: "Thật ra tôi về hơn một tiếng rồi."

"Hả?" Nguyễn Niệm ngây ra, mọi việc tối này hình như đều phát triển theo hướng "ngoài ý muốn".

"Tôi thấy em ngủ rồi, cửa sổ chưa chắc cản được gió, sợ em bị cảm nên tôi đi lấy chăn, quay lại thì thấy em xoay người, tôi bất cẩn nhìn thấy, định chờ em tỉnh lại sẽ bảo em tự xử lý lại sợ em thấy xấu hổ...! Cho nên tự mình quyết định, xin lỗi, hơi lỗ m ãng rồi." Lương Tây Văn xấu hổ giải thích, "Dù gì cũng là bạn của Hách Khiêm, về tình về lý tôi đều phải quan tâm."

Nguyễn Niệm căng thẳng đứng yên một chỗ, tay chạm mặt bàn, móng tay cọ cọ qua những chỗ lồi lõm.

Ngữ điệu của Lương Tây Văn rất đều, anh có vẻ không như kiểu người "chỉ màng công việc không quan tâm ai" mà Lương Hách Khiêm miêu tả, thậm chí còn quá khách sáo, cho nên trong trường hợp nào đó trông quá lạnh lùng.

Hoặc là...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!