Chương 19: (Vô Đề)

Thật ra việc hai người sống chung sớm quá đột ngột, chẳng ai chuẩn bị tâm lý tốt cả, cho nên hôm sau khi Nguyễn Niệm tỉnh dậy, cô nằm trên giường rối rắm rất lâu mới bò dậy.

Đã hơn 7:00, Lương Tây Văn cũng không có thói quen dậy trễ, cô nghĩ hôm nay tuy là chủ nhật nhưng cũng có rất nhiều chuyện phải làm, ví dụ như dọn đồ trong vali ra.

Có lẽ còn phải giúp Lương Tây Văn sắp xếp đồ mới mua, dù sao hôm nay cũng hơn hai mươi, chỉ còn mấy ngày là cuối tháng.

Nguyễn Niệm xuống giường, vệ sinh cá nhân đơn giản rồi xuống lầu, đúng lúc thấy Lương Tây Văn ngồi ở ghế ngoài sân, anh hình như mới dẫn Thập Nhất đi dạo về, tay cầm vòng cổ, Thập Nhất cứ cắn lấy không buông.

Cô tìm kiếm một vòng, con mèo của cô đúng là to gan, thế mà chiếm chỗ của Thập Nhất nằm li3m lông.

Lương Tây Văn nghe thấy tiếng động, thả vòng cổ cho Thập Nhất: "Đi chơi đi."

Thập Nhất cắn vòng cổ hừ hừ, chạy loanh quanh trong sân.

Lương Tây Văn rửa tay rồi mới vào nhà, nhẹ giọng hỏi: "Đỡ hơn chưa?"

Nguyễn Niệm gật đầu: "Hôm qua chắc là cảm lạnh, uống thuốc xong đỡ hơn nhiều rồi."

"Anh cũng mới làm bữa sáng xong, ăn sáng trước đi." Lương Tây Văn lấy giấy lau tay.

Nguyễn Niệm qua xem, là món sủi cảo nhân tôm, sữa đậu nành và một chén canh nấm tuyết táo đỏ.

Nguyễn Niệm nhớ lại, từ nhỏ đến lớn hình như trừ trước kỳ thi quan trọng, cô chưa từng ăn bữa sáng đàng hoàng như vậy.

Lương Tây Văn đưa muỗng sứ cho cô.

"Sáng nay ông nội gọi điện cho anh bảo ngày hai mươi hai đi đăng ký kết hôn...! Ông nói không bằng tiến hành sớm một chút, anh nói để hỏi ý kiến em."

"Em sao cũng được." Nguyễn Niệm ăn một muỗng canh, vô cùng thanh đạm.

"Hôm nay là mười chín rồi." Lương Tây Văn nhắc cô, "Chỉ còn ba ngày."

"...! Em biết hôm nay là ngày mấy." Nguyễn Niệm ho một tiếng, "Ba ngày nữa đúng không?"

"Ừ, còn nữa...! Em có ý tưởng gì về hôn lễ không?" Nhắc đến chủ đề này, Lương Tây Văn khá nghiêm túc, "Chúng ta có thể làm lễ trước."

"Khụ khụ khụ..." Nguyễn Niệm bị sặc, "Ở buổi lễ ấy có nhiều người không?"

Anh nói nghe nghiêm túc quá, tổ chức lễ trước...

"Hẳn là không, nhưng vẫn sẽ có vài bạn bè thân thích, chủ yếu là đồng nghiệp cũ của ông nội anh và bạn bè bên phía bố mẹ em, đêm qua trước khi ngủ anh đã lập danh sách, cố rút gọn rồi." Lương Tây Văn nói, "Bà nội muốn giảm bớt lễ nghi phiền phức nhưng vẫn phải tổ chức theo trình tự."

"Vấn đề này em cũng không có ý kiến." Nguyễn Niệm cúi đầu ăn sáng, thật ra trong lòng hết sức căng thẳng, "Vậy hôn lễ khi nào tổ chức?"

"Cuối tháng này hoặc đầu tháng sau." Lương Tây Văn giải thích, "Bởi vì đầu tháng sau mẹ em phải ra nước ngoài công tác."

Nguyễn Niệm gật đầu, tâm trạng có hơi buồn bực...! Chuyện này Quý Sương không hề nói với cô.

"Kế tiếp là những gì cần chuẩn bị cho buổi lễ."

"Nhiều lắm à?" Trước kia không phải Nguyễn Niệm chưa từng tham gia hôn lễ của bạn bè thân thích bên Quý Sương, trình tự thế nào cô cũng biết đại khái.

"Em xem đi." Lương Tây văn lấy di động trong túi ra đưa cho cô.

Nguyễn Niệm không rõ lý do, chỉ đành nhận xem.

1.

Đo kích cỡ váy cưới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!