Edit: Thanh Thanh
Mặt trời giữa trưa treo cao, có một thiếu niên trầm mặc ngồi trên tảng đá cạnh bụi cỏ.
Bối Dao liếc anh một cái rồi lại nhịn không được muốn cười. Cái việc anh đem con ve bóp chết kia thật sự thực khôi hài và xấu hổ. Bối Dao đoán anh còn nhớ lúc nhỏ có một mùa hè, Trần Hổ mang theo bọn nhỏ trong tiểu khu trèo cây lớn bắt ve, chờ sau khi bắt được liền dùng chỉ buộc chúng nó lên, sau đó chúng nó nó sẽ vừa bay vừa kêu, khiến bọn nhỏ chơi vui cực kỳ.
Khi còn nhỏ Bối Dao cũng sẽ tham gia trò chơi này, nhưng Bùi Xuyên "Không hợp đàn" thì chưa từng tham gia.
Anh đem ve bóp chết.
Không biết phải dùng lực lớn thế nào đây?
Bối Dao cười đủ rồi, ánh mắt cô vẫn mang theo hơi nước. Cô sợ anh bực nên không chủ động nhắc đến chuyện này nữa.
Năng lực sinh tồn của Bùi Xuyên quả thực không tồi, cơm trưa bọn họ cũng tìm được.
Trên loa lại thông báo: "Sinh tồn ngày hôm sau, số lượng người còn sống sót là 7, 3 người đã bị loại." Lần này thông báo không nói những ai bị loại trừ.
Bối Dao nhìn đồng hồ: "Bùi Xuyên, chúng ta đi ra ngoài đi."
"Hử?"
Bối Dao nhẹ nhàng khụ khụ: "Ở trong rừng cây thật không tiện, buổi tối có muỗi, ban ngày lại phơi nắng, mà quan trọng nhất là, đi, đi vệ sinh......"
"......"
Hơn nữa trời nóng thế này mà không tìm được chỗ tắm rửa thì chắc chỉ có đứa có tiền lại chưa trải việc đời như Kim Tử Dương mới cảm thấy chơi vui.
Bùi Xuyên cũng không do dự, anh ấn nút màu đỏ kêu gọi cứu viện của mình. Rất nhanh, một vị giáo viên đã đến để đưa bọn họ ra ngoài.
Giáo viên thấy anh cùng Bối Dao đều sạch sẽ, chỉ là áo sơmi bị cắt mấy miếng, hơn nữa bọn họ cũng tìm được đồ ăn và lều trại. Rõ ràng bọn họ có bản lĩnh tìm được kho báu nhưng lại trực tiếp từ bỏ ngay ngày hôm sau, nhưng vị giáo viên đó cũng không rối rắm quá lâu.
"Để tôi mang hai bạn học ra ngoài."
Đi ra ngoài là có chỗ ở, bên trong nhà nghỉ còn có một cái suối xinh đẹp cùng cá vàng đang bơi. Bối Dao mỹ mãn mà tắm một hồi, lại nghỉ ngơi một buổi tối thật tốt, đồ ăn ở đây cũng không tồi.
Trước mắt số người bị loại đã là 5 người.
Bối Dao chỉ quen Bùi Xuyên cùng một người mà mọi người hay gọi tên Quý Vĩ.
Quý Vĩ giận dỗi, hoài nghi nhân sinh. Hắn là bị Kim Tử Dương lừa gạt đưa đến đây. Vốn hắn còn ôm nhiệt tình đến giao lưu học tập nhưng không nghĩ tới lại là cái gì mà dã ngoại sinh tồn. Ngày đầu tiên hắn thiếu chút nữa đã bị cảm nắng đến ngất!
Giữa trưa ngày thứ tư, Kim Tử Dương rốt cuộc ra ngoài, năm người vừa thấy hắn thì thiếu chút nữa phun ra.
Kim thiếu giống như thằng nhặt ve chai, trên người hắn chỗ vàng chỗ đen, mái đầu có chút cẩu thả thường ngày của hắn bây giờ rối như tổ chim. Trên mặt hắn lún phún râu, nghèo túng thất vọng, chỗ cánh tay lộ ra ngoài có mấy chỗ bị muỗi đốt nổi cục u to tướng.
Kim thiếu ủ rũ cụp đuôi, kết quả vừa thấy Bùi Xuyên ngồi uống trà thì nháy mắt nổi giận: "Ngọa tào, ngọa tào, Xuyên ca, anh thế mà cũng đi ra rồi!"
Bùi Xuyên nhíu mày: "Cách xa tôi một chút, người cậu thối chết đi được."
Một đại nam nhân như Kim Tử Dương thiếu chút nữa đã oa lên mà khóc thành tiếng. Vốn dĩ ngay buổi tối hôm sau không tìm được lều trại hắn đã muốn đi ra. Nhưng hắn nghĩ lại nhỡ Trịnh Hàng và Xuyên ca còn chưa ra, hắn lại từ bỏ thì chẳng phải rất mất mặt sao. Vì thế hắn cố chống đến ngày thứ tư, không nghĩ tới Bùi Xuyên sớm đã ra ngoài rồi!
Như thế chẳng phải hắn ngốc sao?
Nhưng Kim Tử Dương tắm rửa xong ra ngoài thì lập tức lại khôi phục nguyên khí —— Trịnh Hàng không phải còn ở bên trong sao? Thật sự đúng là dũng sĩ có gan đối diện với nhân sinh ảm đạm, thế mà vẫn luyến tiếc rời đi.
Sau một hồi kiểm kê nhân số thì vẫn còn ba người ở bên trong.
Kim Tử Dương gãi gãi đầu: "Sao có thể, Vệ Uyển còn chưa ra ngoài sao? Không phải chứ, một nữ sinh như cô ta sao có thể kiên trì lâu như vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!