Chương 26: Mê say

Edit: Thanh Thanh

Trận bóng rổ khí thế hừng hực diễn ra trong ba ngày, ba ngày sau, đội giành thắng lợi cuối cùng chính là Tam Trung.

Tuy ban đầu chỉ có tâm lý chơi đùa nhưng Trịnh Hàng không nghĩ tới sẽ có kết quả này. Đám người bọn họ ở trường học thanh danh không tốt nhưng lúc ra tay lại vô cùng rộng rãi. Trịnh Hàng mời đội bóng rổ của ba trường đi ăn cơm, mà địa điểm là ở "Khuynh Thế".

Vốn dĩ nghe nói lão đại của Tam Trung mời ăn cơm thì tất cả mọi người đều không muốn đi, nhưng địa điểm ở "Khuynh Thế" thì bọn họ lại không thể không động tâm. Khuynh Thế chính là hội sở rộng lớn, nổi tiếng là nơi ăn chơi xa hoa đầy đủ.

Lúc Sư Điềm nhận được lời mời thì lập tức đồng ý, còn gọi năm đội viên bóng rổ cùng năm cô gái của đội cổ động đi tham gia bữa cơm vào cuối tuần.

Bối Dao chưa từng đến đó, nên cô cũng khá tò mò không biết Khuynh Thế có bộ dáng gì.

Bối Dao nghĩ có thể cô sẽ gặp được Bùi Xuyên nhưng đối với cô mà nói, mười mấy năm nay cô không có chỗ nào phải xin lỗi Bùi Xuyên, tuy lúc trưởng thành anh xa cách cũng không thích cô nhưng cô chẳng có lý do gì để cố tình tránh anh.

Sư Điềm nhìn đám Bối Dao mà đỡ đỡ trán nói: "Mấy đứa đều mặc đồng phục hả?"

Các cô gái của Lục Trung đều không rõ nội tình.

Sư Điềm thở dài: "Được rồi, được rồi, trách chị không thông báo với mấy đứa, đồng phục thì đồng phục, cũng rất là có tinh thần thanh xuân."

Đồng phục của Lục Trung là màu lam nhạt, bên trên còn có một con cá heo nhỏ màu lam. Bên dưới là một cái quần dài đen rộng, bởi vì nóng nên mấy cô gái đều xắn nửa ống quần lên.

Lúc đoàn người tới "Khuynh Thế" thì cả đám mới hiểu tại sao vừa rồi Sư Điềm lại có loại phản ứng này.

Học sinh của Tam Trung và Nhất Trung đã tới rồi, hơn nữa mọi người đều ăn mặc thập phần thể diện: nam sinh mặc áo sơ mi hoặc áo thun, nữ sinh đều mặc váy mùa hạ thời thượng, thậm chí các nữ sinh vì lần này mà cố ý đi uốn tóc.

Trong đám người thì Vệ Uyển là lóa mắt nhất.

Cô ta mặc một chiếc váy màu xanh biếc, vạt áo bằng lụa mỏng có đính ren, mái tóc đen cố ý tạo kiểu, dùng máy cuốn tóc một lần mà kẹp, nhìn qua vừa thành thục lại động lòng người.

Đội cổ động của Nhất Trung không tinh xảo như vậy nhưng cũng mặc đồ thoải mái hàng ngày.

Thế cho nên khi Sư Điềm mang theo các nữ sinh đội cổ động của Lục Trung đi vào thì Kim Tử Dương liền phun hết đồ uống trong miệng ra: "Ha ha ha ha, các cậu là học sinh tiểu học mới ra ngoài sao?"

Mọi người đều cười.

Sư Điềm trừng mắt liếc hắn một cái. Các cô gái của Lục Trung đều có chút quẫn bách, trừ Bối Dao.

Cô thấy Bùi Xuyên, anh ngồi ở cái bàn ở tận trong cùng, trong tay cầm điếu thuốc, cách đám người không nhìn cô. Có điều một lát sau anh dập điếu thuốc, không hút nữa.

Ánh mắt Kim Tử Dương nhìn đồng phục Lục Trung trên người các cô gái băn khoăn một hồi, sau đó nhìn sang Bối Dao.

Hắn ngẩn người.

Bối Dao sắp 16 tuổi, mặc đồng phục cá heo nhỏ, trên đầu buộc tóc đuôi ngựa, đuôi tóc của cô trời sinh đã hơi cuốn lên, cả người mang theo nét trong sáng, thuần khiết.

Đồng phục của các cô là màu xanh, váy của Vệ Uyển cũng là màu xanh nhưng đồng phục mặc trên người Bối Dao lại có phần đẹp hơn cái váy kia của Vệ Uyển.

Nam sinh ở đây đều đã thấy Bối Dao ngày hôm đó, hôm nay gặp lại vẫn cảm thấy kinh diễm như cũ.

Vệ Uyển cũng nhìn thấy, cô ta cắn răng tức giận không chịu được. Rõ ràng cô ta đã cố ý trang điểm nhưng kết quả lại vẫn bị một con bé quê mùa chưa hiểu việc đời giành mất sự chú ý.

Bối Dao chưa từng đến chỗ thế này vì thế cô đứng sau Sư Điềm cùng một chỗ với các cô gái khác.

Lúc này Kim Tử Dương mới hồi phục tinh thần, liếc mắt nhìn qua Xuyên ca, thấy Bùi Xuyên vẫn luôn rũ mắt thì hắn mới khụ khụ rồi nói: "Đừng khách khí, hôm nay Trịnh thiếu mời khách, mọi người cứ việc ăn uống, vui chơi. Mau tới đây ngồi đi."

Đây là tầng 6 dùng để chơi bài, bên trong có bàn đu dây với ghế dựa, còn có sô pha các kiểu.

Bối Dao lần đầu tiên tới chỗ này, con mắt cô sáng lên tò mò nhìn xung quanh. Sau đó cô đi theo Sư Điềm ngồi xuống sô pha.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!