Edit: Thanh Thanh
Bối Dao và Trần Phỉ Phỉ đem "Khen thưởng" mang về phòng ngủ, cùng chia sẻ với hai cô gái kia.
Trần Phỉ Phỉ không cảm thấy có gì khác thường, nhưng Bối Dao lại ẩn ẩn cảm thấy không đúng. Lúc ấy cô đã xem qua dãy số có thể đoạt giải, rõ ràng trong đó ghi phần thưởng là một cái Haagen
-Dazs, thế còn bánh kem và đồ uống là thế nào?
Nghĩ tới nghĩ lui, thấy không có lý do gì để người ta phải tặng không cho mình và Trần Phỉ Phỉ nhiều đồ như vậy nên Bối Dao cũng đành quy về vận khí mình tốt.
Vào tháng sáu, kỳ thi chung giữa Nhất, Tam và Lục Trung qua đi, mấy trường có một giải đấu bóng rổ giao hữu.
Việc này không lớn cũng không nhỏ, nhưng lại liên quan đến vinh dự trường học, nên đám học sinh đều sôi nổi chuẩn bị.
Câu lạc bộ bóng rổ của Lục Trung giao cho Hội Học Sinh của trường chăm lo chuẩn bị. Kết quả lúc các thành viên đội bóng rổ vừa đứng trình diện trước mặt Hội trưởng Hội Học Sinh thì cô nàng lập tức đen mặt.
Hội trưởng Hội Học Sinh của bọn họ tên là Sư Điềm. Sư Điềm là người trọng nhan sắc, lúc nhìn thấy các đội viên trường mình thì không khỏi cào tường tuyệt vọng.
Hoặc là vừa đen vừa xấu, hoặc là lớn lên không tệ lắm thì chính là lùn!
Sư Điềm cao 1m68, mà nam sinh duy nhất nhìn không tệ lắm kia lại chỉ có 1m73. Nữ sinh đã cao thì lúc đứng cạnh hắn cô nàng có ảo giác mình còn cao hơn.
Thế nhưng cái đám nam sinh này còn hi hi ha ha, không hiểu được bản mặt khó coi của Hội trưởng Hội Học Sinh là có ý gì.
Sư Điềm chờ bọn họ đi rồi mới thở dài: "Xong rồi, về bề mặt thì Lục Trung chúng ta không có gì rồi."
Thuộc hạ của cô nàng vội chân chó ra chủ ý: "Tuy đội viên không quá đẹp nhưng đánh bóng lại giỏi. Huống chi không phải chỉ là bề mặt thôi sao, cũng không phải không có biện pháp bù đắp. Chọn cổ động viên nữ xinh đẹp là được mà."
Ánh mắt Sư Điềm sáng lên, hận không thể hung hăng mà hôn tên thủ hạ kia một cái.
Nếu muốn tìm, vậy thì phải tìm người đẹp nhất.
Sư Điềm nói: "Lớp bên cạnh có Vạn Tiêm Ngải, nhưng cô ta thực phiền, mình không muốn đi cầu cô ta tí nào."
"Không phải cô ta. Mệt học tỷ còn tự xưng là nhan khống thế mà chuyện hoa hậu giảng đường đổi rồi lớn như thế cũng không biết."
Một lát sau, Sư Điềm nhìn ảnh chụp của tiểu học muội Bối Dao thì hưng phấn đến hận không thể lập tức chạy vòng quanh, miệng gào thét: "A a a, tiểu tiên nữ này ở đâu ra, đẹp quá đi!"
Bọn họ đi tìm chủ nhiệm lớp Bối Dao là Lý Phương Quần thuyết minh ý định của mình, mà Lý Phương Quần vốn dĩ cũng là chủ nhiệm của trường. Sau khi bị miệng lưỡi của Sư Điềm thuyết phục thì cũng cảm thấy không thể ném mặt mũi trường đi được, vì vậy cùng ngày, Bối Dao bị thông báo làm người đứng đầu cổ động cho đội bóng của Lục Trung.
Trần Phỉ Phỉ hưng phấn cực kỳ: "Dao Dao, đến lúc đó mọi người sẽ nhảy cổ vũ đúng không? Mình nhất định sẽ tới xem!"
Bối Dao gật gật đầu: "Đúng vậy."
Trần Phỉ Phỉ nói: "Giao hữu bóng rổ là sự kiện hai năm một lần, nghe nói náo nhiệt vô cùng. Cậu nhất định phải nhảy cho tốt, để cổ vũ cho trường chúng ta."
Khuôn mặt nhỏ của Bối Dao nghiêm túc hẳn lên. Cô nói: "Được!"
Trước kia cô thường xuyên ở nhà nhảy thể thao, bởi vậy lần này cũng rất chắc chắn.
Tháng sáu, giao hữu bóng rổ bắt đầu.
Nhưng điều Bối Dao ngạc nhiên nhất chính là thi đấu lại được tổ chức ở Tam Trung.
~~~
Thời tiết tháng sáu sáng sủa, vạn dặm không mây, mặt trời đã sớm treo trên không trung.
Bùi Xuyên vốn dĩ không muốn lên sân khấu, anh nhíu mày hỏi: "Các cậu đang đùa đúng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!