Chương 19: Bùi "không cao hứng"

Edit: Thanh Thanh

Mùa xuân tháng ba, cành liễu mọc mầm mới, Bối Dao đi ở bên cạnh Bùi Xuyên, nhỏ giọng nói với anh: "Tớ nói cho cậu biết một bí mật."

"Ừ."

"Mẹ tớ sinh cho tớ một em trai nhỏ đó."

Bùi Xuyên có chút kinh ngạc, nhìn cô một cái.

Tiểu thiếu nữ bước chân như là chim yến con vui sướng, ngữ điệu lại đè thấp: "Muộn nhất chính là tháng này, em trai tớ liền sinh ra."

Năm 2004 quốc gia còn chưa có mở rộng chính sách sinh con thứ hai, đang thực hiện kế hoạch hoá gia đình, trong nhà chỉ cho phép sinh một con. Phố lớn ngõ nhỏ dán khẩu hiệu "Sinh ít ưu tiên hạnh phúc cả đời", "Con gái cũng có thể là trụ cột".

Triệu Chi Lan hơn ba mươi mới mang thai lần thứ hai, vốn dĩ rất ngượng ngùng, chính là nhìn đến con gái không hề khúc mắc mà lại có bộ dáng vui vẻ, bà cũng an tâm lại, lại lần nữa cảm nhận được cảm giác vui sướng khi làm mẹ một lần nữa.

Triệu Chi Lan đã từng âm thầm cùng Bối Lập Tài thương lượng: "Dao Dao có thể hay không nghĩ nhiều với không vui?"

"Anh thấy sẽ không đâu." Bối Lập Tài sờ sờ bụng của vợ mình, "Đứa nhỏ này trưởng thành, cũng có thể vì chị gái mà chia sẻ rất nhiều áp lực."

Hai vợ chồng cộng lại ở bên ngoài thuê cái phòng ở, đối với bên ngoài nói Triệu Chi Lan về nhà mẹ đẻ thăm người thân, chờ dưa chín cuống rụng, đứa con thứ hai này sinh ra, lại thành thành thật thật đi khai hộ khẩu, nên phạt tiền thì nộp tiền.

Dù sao cũng đã mang thai rồi, cũng không đành lòng bỏ nó đi. Tháng ba năm nay, vừa vặn chính là mùa mà tiểu Bối Quân sinh ra.

Bùi Xuyên hỏi Bối Dao: "Cậu như thế nào biết là em trai? Vạn nhất là em gái thì sao?"

Bối Dao nghĩ thầm chính là cô biết nha, cô nghịch cành cây trên đầu: "Tớ nằm mơ mơ thấy, không quan hệ, là em gái thì tớ cũng thích em ấy như vậy."

"Cậu hy vọng nó sinh ra?"

Bối Dao dùng sức gật gật đầu, trong mắt cô chứa đầy ôn nhu chờ đợi sáng rọi, Bùi Xuyên nhíu mày.

"Không sợ nó lấy đi tình yêu của cha mẹ cậu sao?"

"Không sợ." Cô cười ngâm ngâm mà trả lời, "Tớ và em trai cùng chảy chung một dòng máu, chúng tớ là người nhà." Trong trí nhớ của cô có bộ dáng tiểu Bối Quân chắc nịch đáng yêu, nhớ tới đứa nhỏ còn chưa có sinh ra, mềm lòng đến không được.

Tiểu thiếu nữ vui sướng hỏi anh rất nhiều: "Bùi Xuyên, cậu có muốn một em trai em gái không?"

Bối Dao hỏi cái này lời nói mang theo một chút thấp thỏm, bởi vì cô biết, lúc lên cao trung, cha mẹ Bùi Xuyên đã sớm ly hôn, mà cha Bùi Xuyên tìm cho anh một người mẹ kế, mẹ kế mang đến một người con gái của mình.

Bối Dao kiếp trước cùng Bùi Xuyên không thân cận, vẫn luôn không biết Bùi Xuyên đối với người em gái này là thái độ như thế nào.

"Không muốn." Anh nhàn nhạt mà trả lời.

"Ồ." Bối Dao trong lòng lo lắng, về sau anh sẽ nhiều khó chịu a.

Bối Dao về đến nhà, vừa vặn gặp được cha cầm một ít đồ dùng sinh hoạt muốn đi ra ngoài.

Bối Lập Tài: "Dao Dao đã về rồi à, cha đi xem mẹ con."

"Con có thể cùng đi không? Bài tập con làm xong rồi."

"Đi thôi, cha đóng cửa lại."

Bối Lập Tài hai năm trước cũng đã mua xe máy, mà chiếc xe máy kia của Bùi gia, đã sớm đổi thành xe hơi rất là khí phái.

Bối Dao ngồi ở trên xe máy của cha, gió nhu hòa mà thổi lên mặt, hôm nay là thứ sáu ngày 24 tháng 3. Ngày mai chính là ngày mà tiểu Bối Quân sinh ra, sinh ra lúc rạng sáng hai giờ. Tuy là Bối Dao biết điều này, trong lòng cũng không khỏi khẩn trương lên.

Triệu Chi Lan vác một cái bụng to, thấy con gái tan học lại đây, ôn nhu mà sờ sờ đầu cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!