Chương 17: Bảo vệ

Edit: Thanh Thanh

Mùa đông năm 2003, tuyết rơi đầy toàn bộ tiểu khu, núi xanh trong khoảnh khắc đầu bạc.

Trên TV các loại tin tức đều bị Thường Tuyết chiếm đầu đề. "Ngày xưa "Ngọc Nữ" thế nhưng thành tiểu tam, phú hào Hongkong vì người đẹp mà vứt bỏ vợ con."

"Thường Tuyết ngã bước, hình tượng cao lãnh tan vỡ."

"Bộ phim điện ảnh mới của Thường Tuyết phòng bán vé gặp phải nguy cơ."

......

Đủ loại tin tức ác liệt ảnh hưởng rất lớn, mọi người ăn xong cơm chiều, liền vây quanh ở trước TV xem tin tức như vậy. Các fan của Thường Tuyết cũng không dám tin tưởng cái tin tức này, còn có ý đồ làm sáng tỏ, đương sự Thường Tuyết vẫn luôn không có lộ diện.

Không biết ai chỉnh Thường Tuyết, chuyện này quan hệ xã hội cuối cùng vẫn là không có làm tốt, giống như núi lửa phun trào, tin tức Thường Tuyết làm tiểu tam truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ. Nhân thiết "Ngọc Nữ" gần mười năm không còn tồn tại nữa, từ đây Thường Tuyết rời khỏi sân khấu của một minh tinh.

Triệu Chi Lan nghẹn họng nhìn trân trối tin tức che trời lấp đất cùng các loại báo chí, bà nhịn không được cảm thán nói: "Mệnh a, có đôi khi thật đúng là nói không chừng."

Thường Tuyết xuống dốc, điều mà Triệu Tú kiêu ngạo nhất đã không còn, ngược lại dưới ảnh hưởng như vậy, xuất hiện một loại kỳ dị xấu hổ.

Triệu Tú vẫn luôn đem Phương Mẫn Quân lui tới đắp nặn theo hình tượng của Thường Tuyết, hiện giờ Thường Tuyết bị bắt rời khỏi giới giải trí, phỏng chừng Triệu Tú không bao giờ nguyện ý để cho Phương Mẫn Quân cùng Thường Tuyết liên hệ đến.

Bối Dao nhìn tin tức này, nhíu mày trầm tư, nếu Phương Mẫn Quân cuối cùng lớn lên không giống Thường Tuyết như vậy, đối với Phương Mẫn Quân mà nói, chưa chắc không phải một chuyện tốt.

Nhưng Phương Mẫn Quân đã dọn ra tiểu khu, hiện giờ lại là nghỉ đông, không biết Phương Mẫn Quân là tình huống như thế nào.

Bối Dao có chút lo lắng cho cô ta, tuy rằng Phương Mẫn Quân có chút cao lãnh, nhưng rốt cuộc không phải người xấu tội ác tày trời. Cô nhớ tới nhà Bùi Xuyên có di động cùng điện thoại.

Bên ngoài tuyết rơi lớn, Bối Dao ôm bài tập nghỉ đông của mình đi đến nhà Bùi Xuyên.

Bùi Hạo Bân mở cửa, mặt mày giãn ra: "Là Bối Dao a, bên ngoài lạnh lẽo, mau tiến vào đi."

"Cảm ơn chú Bùi ạ."

"Tiểu Xuyên ở trong phòng, để chú đi gọi nó. Dì Tưởng không ở nhà, Bối Dao tùy tiện ngồi nhé."

Bối Dao liên thanh nói lời cảm ơn.

Nhà Bùi Xuyên sạch sẽ ngăn nắp, Bùi Hạo Bân là quân nhân, cho nên trong phòng đồ vật bày biện chỉnh chỉnh tề tề. Đây là lần thứ hai từ lúc nhỏ đến bây giờ Bối Dao đến Bùi gia.

Bùi Xuyên cũng không thích không gian riêng tư bị xâm phạm, cho nên Bối Dao vẫn luôn tôn trọng kiêng kị này của anh.

Bùi Hạo Bân cẩu thả, lại không nghĩ nhiều như vậy. Cửa phòng ở tận cùng bên trong đột nhiên không kịp phòng ngừa bị Bùi Hạo Bân mở ra, Bối Dao vừa quay đầu, liền thấy một Bùi Xuyên rất nhiều năm chưa thấy.

Ngoài cửa sổ tuyết rơi lớn, anh ngồi ở bàn học, lắp ráp một cái dụng cụ kỳ quái mà cô nhìn không hiểu.

Thiếu niên thân hình vẫn như cũ hơi đơn bạc, anh ngồi ở trên xe lăn, trên đùi che lại bằng cái thảm rất dài màu đen.

Anh quay đầu, liền thấy Bối Dao đang ôm sách.

Không khí trong một cái chớp mắt an tĩnh.

Bối Dao lần đầu tiên biết, anh ở nhà đều là không mang chi giả. Chỉ cần trước mặt người khác, Bùi Xuyên vĩnh viễn mang chi giả, thế cho nên làm người quên mất, anh trước nay đều không có chân.

Bộ cảm biến trong tay Bùi Xuyên tích tích hai tiếng, anh rũ mắt, đốt ngón tay rõ ràng bắn ra. Nó vỡ vụn.

Bùi Hạo Bân nói: "Tiểu Xuyên a, Bối Dao tới, các con cùng nhau chơi, cha có việc phải ra ngoài."

Bùi Hạo Bân quần áo đều không kịp đổi, vội vàng ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!