Chương 31: (Vô Đề)

Tuyết ngày càng rơi dày hơn.

Bùi Hiểu Vũ ngồi ở ghế sau, từ góc nhìn nghiêng phía sau, cậu lặng lẽ ngắm gương mặt góc nghiêng của Tống Ngạn Minh. Cậu nhẹ nhàng mím môi, cố gắng nhớ lại cảm giác từ nụ hôn ban nãy.

Nhưng hoàn toàn chẳng có cảm giác gì. Nhiệt độ quá thấp, môi Tống Ngạn Minh chẳng truyền chút hơi ấm nào. Hơn nữa, tiên sinh lại áp sát một cách mạnh bạo, khiến lúc đó Bùi Hiểu Vũ sợ đến mức vô thức mím chặt miệng.

Cậu thích Tống Ngạn Minh, muốn được hôn tiên sinh, nhưng vẫn rất sợ bị cắn.

Suốt quãng đường, Tống Ngạn Minh không nói gì, lái xe rất chậm. Thỉnh thoảng hắn lại quay đầu nhìn Bùi Hiểu Vũ, sợ cậu khóc, sợ cậu bệnh, sợ cậu chạy mất.

Đêm qua, Tống Ngạn Minh gần như không ngủ được, trằn trọc trên giường, nghĩ ngợi đủ thứ chuyện xưa cũ, nghĩ về Bùi Hiểu Vũ.

Hắn nghĩ tới việc bao năm qua mình chưa từng có ý định yêu ai, có lẽ cũng vì Bùi Hiểu Vũ.

Trước khi Bùi Hiểu Vũ quản lý Kim Á, hai người họ gần như luôn ở bên nhau suốt 24 giờ một ngày.

Bùi Hiểu Vũ trông có vẻ ngoan ngoãn, ngốc nghếch, nhưng lại rất giỏi làm người khác vui lòng.

Tống Ngạn Minh vốn là người nóng tính. Khi mới tiếp quản gia sản nhà họ Tống, chẳng ai coi trọng hắn. Bề ngoài thì kính cẩn gọi một tiếng "ông chủ Tống", nhưng thực tế, không ít người đang chờ xem hắn thất bại. Chỉ có Bùi Hiểu Vũ là ngày nào cũng khen hắn.

Tiên sinh là tuyệt nhất, tiên sinh là giỏi nhất.

Cậu luôn nói như vậy, biến một Tống Ngạn Minh bộc trực, khó tính thành hình tượng vị đại ông chủ anh minh thần võ.

Đi đâu cũng có Bùi Hiểu Vũ bên cạnh, hắn chưa từng cảm thấy cô đơn.

Tống Ngạn Minh cảm thấy cuộc sống như vậy đã rất tốt rồi. Nếu sau này đến tuổi, gặp được một người phụ nữ phù hợp, hắn sẽ lập gia đình, sinh con. Đợi đến khi Bùi Hiểu Vũ trưởng thành, hắn sẽ tìm cho cậu một cô gái đáng yêu, mua cho cậu một căn nhà thật khang trang. Hai gia đình thân thiết qua lại và họ vẫn có thể ở bên nhau.

Những mong đợi ấy, chỉ đến khi đến tuổi mới có thể thành hiện thực.

Người phụ nữ phù hợp hóa ra là người đồng tính, mà Bùi Hiểu Vũ cũng là người đồng tính.

Cả đống sự bực bội trong lòng Tống Ngạn Minh giờ đã bị đốt cháy thành tro. Hắn từng bước nhượng bộ, cuối cùng đi đến tình trạng hiện tại.

Đêm qua nằm trên giường nghĩ mãi, nghĩ rằng dù không có vợ thì cũng không thể để mất Bùi Hiểu Vũ. Mất cả hai thì cuộc sống này sao mà chịu nổi?

Gần đây, Bùi Hiểu Vũ đang qua lại với Sở Hồng Triết. Tống Ngạn Minh cứ ngỡ mình sẽ cảm thấy yên tâm, nhưng không ngờ cảm giác "Bùi Hiểu Vũ thuộc về người đàn ông khác" lại còn khó chịu hơn.

Trong chuyện này, Tống Ngạn Minh đúng là không nhạy bén nhưng hắn không hề ngu ngốc. Hắn nhìn ra được trong lòng Bùi Hiểu Vũ vẫn còn có hắn.

Nhưng cảm giác đó có bây giờ chưa chắc đã tồn tại mãi. Sở Hồng Triết quả thật không tồi, gia thế tốt, còn trẻ hơn hắn.

Tâm trạng của Tống Ngạn Minh đã sớm rối loạn.

Sáng sớm, hắn thức dậy lên núi thăm ông nội. Trước đây cũng vậy, mỗi khi bực bội, rối trí, hắn lại tìm ông nội để trò chuyện. Ông nội đã ẩn cư tu hành trong chùa trên núi nhiều năm, tâm thế rất thảnh thơi.

Tống Ngạn Minh chỉ kể chuyện của Lục Hách Na, không nhắc đến Bùi Hiểu Vũ, cũng chẳng ai hỏi.

Ông nội mỉm cười: "Đời người chỉ vài chục năm, lịch sử xoay vần vô tận, muốn đi thế nào thì cứ đi thế ấy."

Tống Ngạn Minh lấy ra tờ thẻ xăm xấu mình xin được.

"Ông nội, đi sai đường cũng đi sao?"

"Đi."

Ông nội rút vài que xăm trong ống, chọn một que tốt đưa cho Tống Ngạn Minh.

Ban đầu, Tống Ngạn Minh vẫn chưa nghĩ thông suốt. Mang nặng tâm sự xuống núi, hắn nghĩ đến chuyện tối nay Bùi Hiểu Vũ sẽ ở bên người đàn ông khác, đến mức cơm chay cũng chẳng ăn nổi vài miếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!