Chương 18: (Vô Đề)

Bùi Hiểu Vũ gãi đầu.

Có gì buồn cười chứ?

Gặp Kim Thành, Trương Chí Minh không đến. Ba người bọn họ ngồi trong phòng riêng uống rượu, chơi bài, còn Bùi Hiểu Vũ một mình ngồi ở bàn tròn nhỏ gần cửa sổ trong sảnh lớn ăn uống.

Con phố này toàn là các câu lạc bộ, quán rượu và hộp đêm. Nơi này là do Lý Tướng Như quản lý. Với số lượng đối tác làm ăn đông đảo và phức tạp của anh ta, cần phải có một chỗ ổn định, đáng tin để tiếp khách. Thường thì anh ta chọn giữa Kim Á hoặc nơi này.

Bùi Hiểu Vũ đã đến đây nhiều lần nhưng phần lớn thời gian cậu không uống rượu vì còn phải lái xe cho Tống Ngạn Minh.

Lý Gia Vỹ từng đùa rằng, làm tài xế cho Tống Ngạn Minh là công việc thoải mái nhất mà một tài xế có thể tìm thấy.

Tối nay chắc họ sẽ uống rất khuya. Ngồi lâu đến mức đói, Bùi Hiểu Vũ gọi thêm một phần bò bít tết.

Giữa chừng, Lý Tướng Như đi xuống, nhìn thấy Bùi Hiểu Vũ thì bật cười, nói: "Tiên sinh nhà cậu tối nay chắc sẽ say bí tỉ."

Bùi Hiểu Vũ hỏi: "Tại sao vậy?"

"Ngạn Minh kết hôn, cậu sẽ không rời đi chứ?" Lý Tướng Như bất chợt hỏi.

Bùi Hiểu Vũ lắc đầu, không hiểu ý của Lý Tướng Như.

Do thường xuyên sắp xếp công việc tại Kim Á cho Lý Tướng Như, Bùi Hiểu Vũ và anh ta dần trở nên thân quen. Tuy Lý Tướng Như có chút khí chất giang hồ và không coi trọng sự phân biệt trên dưới nhưng hai người vẫn duy trì mối quan hệ ở mức khách sáo, bởi lẽ họ không thể trở thành bạn bè thực sự.

Lý Tướng Như tiếp lời: "Tiên sinh nhà cậu bị căng thẳng tiền hôn nhân, còn nói cậu lớn rồi, cánh cũng cứng, chắc sắp bay đi."

Anh ta chép miệng, cười nói: "Có phải bị Trương Chí Minh kích thích không? Kim Thành cũng hay nghĩ quẩn. Không hiểu tại sao Trương Chí Minh lại muốn rời đi, nhà của cậu ta vốn ở đây mà."

Bùi Hiểu Vũ cười gượng, không biết nói gì. Một lát sau, cậu khẽ hỏi: "Thế tiên sinh có ổn không?"

Lý Tướng Như đáp: "Đang được khuyên nhủ, đừng lo."

Nói xong, anh ta phất tay, quay người nói vài câu với nhân viên pha chế rồi định rời đi.

Ánh mắt của hai người bất giác hướng về phía cửa câu lạc bộ, nơi có một cậu bé với gương mặt non nớt đang đứng cạnh một cây mai.

"Sao em lại ở đây?"

Chưa để Bùi Hiểu Vũ kịp mở lời, Lý Tướng Như đã bước tới.

Cậu bé đó, Bùi Hiểu Vũ nhận ra. Chính là người bán truyện ở ngõ sau Kim Á hôm trước. Hai quyển truyện mà cậu ta tặng vẫn còn được Bùi Hiểu Vũ cất kỹ trong ngăn kéo.

Cậu ta và Lý Tướng Như quen nhau sao? Sao lại quen biết? Và đến tìm Lý Tướng Như làm gì?

Ánh mắt của Bùi Hiểu Vũ dừng lại, cho đến khi hai người kia cùng quay đầu nhìn về phía cậu, khiến cậu vội vã lảng đi. Khi cậu quay lại thì cả hai đã biến mất.

Trong câu lạc bộ ánh sáng mờ nhạt, Bùi Hiểu Vũ ngồi ở góc khuất. Tầm nhìn không cho phép cậu thấy được họ đã vào phòng riêng hay đã rời đi.

Nhưng nghĩ kỹ lại, ba người bọn họ tụ họp chắc không gọi thêm ai khác.

Chẳng lẽ Lý Tướng Như cũng là người đồng tính? Chưa từng nghe nói qua.

Cả buổi tối, Bùi Hiểu Vũ cứ ăn mãi. Đến khi tiệc rượu kết thúc, cậu đã no đến mức phải ợ hơi.

Nhìn qua, Tống Ngạn Minh là người uống nhiều nhất. Rõ ràng Kim Thành mới là người dễ đỏ mặt khi uống rượu nhưng vẻ say xỉn của Tống Ngạn Minh lại rõ ràng hơn.

Tống Ngạn Minh dựa lưng vào tường. Từ góc nhìn của Bùi Hiểu Vũ, cậu chỉ thấy được dáng của Tống Ngạn Minh và Kim Thành ở phía trước.

Bùi Hiểu Vũ đứng dậy đi tới. Thấy họ còn đang trò chuyện, cậu đứng cách đó một khoảng vừa đủ, nghe thấy Tống Ngạn Minh trêu chọc Lý Tướng Như: "Cậu càng ngày càng quá đáng. Nếu ông già biết thì sẽ đánh gãy chân cậu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!