Chương 6: Thượng sơn hạ hương

Nghe thấy Nhan Đông Thanh gọi, Phó Nhiễm nhanh chóng ném gáo nước trong tay ra, lạch bạch chạy tới: "Hoàng thượng, có cái gì muốn dặn dò nô tì?"

Nhan Đông Thanh khụ một tiếng, ánh mắt nhìn trên khuôn mặt bị nắng phơi ửng hồng của cô: "Về sau đừng có gọi Hoàng thượng nữa, bị người nghe thấy không tốt."

Cái này Phó Nhiễm đầy xúc động. Ba năm trước có đợt đốt phá không hiểu tại sao, mọi người nói chuyện làm việc đều cẩn thận rất nhiều, sợ bị đánh lên báo dạo phố.

Mà "Phá tứ cựu"(*) hoàn toàn đứng mũi chịu sào, cô và Nhan Đông Thanh lại là giai cấp thống trị mà bọn họ cần lật đổ đầu tiên.

(*) Phá trừ cựu tư tưởng, cựu văn hóa, cựu phong tục, cựu tập quán (、、、) hoặc Phá tứ cựu, lập tứ tân (tiếng Trung: 、) là khẩu hiệu hành động của trào lưu Cách mạng văn hóa. Bốn điều cần tiêu diệt này là tất cả "tư duy cũ", tất cả "văn hóa cũ", tất cả "thói quen", tất cả "phong tục cũ" tại Trung Quốc.

"Thần... Gọi thế này có được không?" Xưng hô là chuyện lớn, Phó Nhiễm cảm thấy cần phải trưng cầu ý kiến của vị "bản tôn" này.

"Gọi trẫm là anh ba đi." Dường như Nhan Đông Thanh đã nghĩ từ lâu.

Phó Nhiễm hiểu. Dù Hoàng thượng ở Đại Ngụy hay là hiện tại, đều đứng hàng thứ 3. Cho dù có gọi trước mặt người nhà họ Nhan cũng sẽ không có người thấy lạ.

Nhan Đông Thanh chắp tay sau lưng, yêu cầu: "Gọi thử một tiếng xem nào."

Phó Nhiễm giương mắt nhìn cậu, cho rằng cậu cố ý, nào biết trên mặt người ta nghiêm trang, không có chút nào đùa giỡn.

Cô đã nghĩ nhiều rồi...

"Anh ba." Phó Nhiễm nhỏ giọng gọi, rất ngại.

Dường như Nhan Đông Thanh rất hài lòng, ừ một tiếng, nói sang chuyện khác: "Thời gian chúng ta đến đây không ngắn, em học được những cái gì rồi?"

Đột nhiên bị hỏi chuyện này, Phó Nhiễm co quắp cúi thấp đầu, vo viên tà áo nói: "Nô tì... Em em em..."

Em nửa ngày, cũng không nói được chữ nào. Thoáng nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Nhan Đông Thanh, Phó Nhiễm đột nhiên nhớ tới cái gì, gấp gáp thay đổi: "Em có thể mang ngài tới nơi này."

Đúng là chỉ vẻn vẹn có kỹ thuật này, Nhan Đông Thanh cạn lời.

Cậu bảo Phó Nhiễm ngồi xuống, ngón trỏ gõ gõ bậc thang bằng đá: "Nếu chúng ta có thể đến nơi này thì không thể lãng phí thời gian được."

Phó Nhiễm gật đầu hiểu: "Ngài yên tâm, về sau chỉ cần thứ gì Đại Ngụy chúng ta không có, em sẽ nghĩ biện pháp mang đến nơi này."

Nhan Đông Thanh cười: "Cho người cá không bằng dạy người bắt cá. Cây khoai tây có thể trồng vào trong đất, vậy còn điện, còn than đá?"

Phó Nhiễm nghe vậy áp lực lớn, khó xử nói: "Hoàng thượng, khai thác mỏ, phát điện, mấy cái này nô tỳ đều không làm được..."

"Yên tâm, có trẫm ở đây." Nhan Đông Thanh đưa tay cho cô: "Mang trẫm đi ra ngoài đi."

"Chờ chút." Phó Nhiễm đột nhiên nhớ tới đống nguyên liệu nấu ăn kia ở phòng bếp, trên mặt tươi cười: "Hoàng thượng..."

Chống lại ánh mắt của Nhan Đông Thanh, cô gấp rút đổi giọng: "Anh ba, có muốn ăn chút thịt không? Em đưa anh đi bồi bổ một chút."

Vừa nói, Phó Nhiễm vừa dẫn cậu đến phòng bếp, giống như hiến vật quý chỉ cho cậu xem: "Anh ba nhìn kìa, có rất nhiều gạo, bột mì, còn có cả trứng gà thịt cá nữa!"

Ở thành phố Nam Châu này, cơ hội ăn cơm cũng không nhiều. Công ty lương thực ngẫu nhiên cung ứng một chút gạo, cũng không phải gạo ngon, tất cả đều là gạo lức, bột phấn trắng lóa, mà chỉ thế thôi, còn không nhất định có thể tranh được.

Còn như bột mì, có 3 cấp bậc, cao cấp nhất là bột mỳ tinh luyện, trừ quốc khánh và tết âm lịch, công ty lương thực cơ bản không cung cấp. Tầm trung là bột Phú Cường, nếu thu hoạch kịp đầu năm, một tháng có thể cung cấp 3 lần. Kém nhất là bột mỳ đen bình thường, chế biến cẩu thả, lẫn cả vỏ trấu vỏ cám. Người cẩn thận sẽ sàng một lần, kém nữa thì trực tiếp trộn lẫn trấu cám trên mặt vỉ hấp.

Kể cả là gạo lứt hay bột mỳ đen, tóm lại đều không phải là lương thực có thể xuất hiện thường xuyên ở trên bàn cơm. Thường thấy nhất vẫn là bột ngô, khoai lang mì khô, còn có chút canh điểm cao lương.

Đối với "Giai cấp thống trị" đã quen ăn sơn hào hải vị như Nhan Đông Thanh và Phó Nhiễm mà nói, thời gian này quả thật rất khó chịu.

Phó Nhiễm bắt tay vào vo gạo, cắt thịt khô thành từng lát, đổ tất cả vào chảo sắt, lấy vỉ hấp đậy trên bếp, chặt nửa con ngỗng, luộc trên lửa lớn.

Cơm trộn thịt khô, thịt ngỗng luộc, Nhan Đông Thanh ăn hai bát lớn không ngừng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!