Chương 3: Phiếu lương thực biến mất

Cho nên Phó Nhiễm sợ Nhan Đông Thanh như vậy, là vì cô biết rõ, bọn họ sớm muộn sẽ trở về.

Từ xưa đến nay, lòng dạ đế vương hẹp hòi. Nếu bây giờ cô dám chọc giận mặt rồng, đợi sau khi trở về Hoàng Đế tùy tùy tiện tiện tìm lý do, có thể làm cho cô mất cái mạng nhỏ.

Ở đây tuy nghèo không có gì ăn, nhưng vẫn có chỗ khiến cho Phó Nhiễm hâm mộ. Ví dụ như đồng chí chủ tịch thường nói "Phụ nữ cũng gánh nửa bầu trời".

Ở Đại Ngụy, phụ nữ đừng nói gánh nửa bầu trời, nếu có thể khiến nam nhân không nạp thiếp, đã là nữ nhân có bản lĩnh.

Phó Nhiễm giương mí mắt chăm chú nhìn Hoàng Đế trước mặt, trong lòng khó tránh khỏi bất mãn, thầm than sinh không gặp thời. Nếu như có cơ hội, cô nhất định mang phụ thân tới xem "Hoàng Đế" nhà người ta anh minh thần võ như thế nào.

Mặc dù bọn họ rất nghèo...

Nhưng mà trong lòng Phó Nhiễm vô cùng rõ ràng, so sánh một đế vương, mấu chốt vẫn là xem dân chúng có an cư lạc nghiệp hay không. Chỉ từ điểm ấy, không thể nghi ngờ Nhan Đông Thanh là một đế vương tốt biết chăm lo việc nước. Ngài ấy cũng có đủ quyết đoán, nếu không cũng đã chẳng một người một ngựa tới nơi này học trộm kỹ thuật của người ta.

Mà cũng không phải... Ngài ấy không đi một người một ngựa, ngài ấy cũng túm Hoàng Hậu kéo tới đây.

Về điểm này, từ đầu đến cuối Phó Nhiễm vẫn không hiểu. Tay cô trói gà còn không chặt, năng lực học tập kém, năng lực thích ứng cũng kém, trừ việc mỗi ngày chọc tức hoàng đế, dường như không có tác dụng khác. Đến đây có thể làm gì?

Chẳng lẽ giống như người ở đây thường nói vợ chồng phối hợp, làm việc không mệt mỏi?

Nghĩ đến khả năng này, thân thể Phó Nhiễm không nhịn được run rẩy, nhổ nước súc miệng ra, nhỏ giọng bẩm báo: "Hoàng thượng, nô tì đánh răng xong rồi."

Sống cùng Hoàng Đế thật mệt mỏi, đến cả việc đánh rắm cũng phải xin phép một câu.

Bộ dáng Nhan Đông Thanh không muốn để ý nhiều, không mặn không nhạt ừ một tiếng, phân phó nói: "Đi xuống đi."

"Vậy... Nô tì xin được cáo lui trước."

Rửa mặt chải đầu xong, Phó Nhiễm múc một chén cháo loãng trong nồi, gắp một miếng củ cải muối khô, ăn cho có vị.

Từ Lan Anh trước khi ra khỏi nhà dặn dò cô: "Hôm nay đừng có chạy lung tung. Khu phố chuẩn bị phát phiếu lương phiếu dầu, ở nhà mà đợi nhận."

Nghe vậy, hai mắt Phó Nhiễm sáng lên, bảo đảm nói: "Mẹ cứ yên tâm. Con sẽ không đi đâu cả."

Cô không phải chỉ nhận phiếu lương và phiếu dầu của khu phố, còn phải đi nhận ở trường tiểu học phụ thuộc.

Mặc dù khu vực 105 thuộc xã An Sơn quản lý, nhưng lại giống một cái xã hội nhỏ, có một hệ thống quản lý độc lập, xã khu và quản lí nhà xưởng ở chung hỗn hợp, khó tránh khỏi hỗn loạn.

Nhà họ Phó có 5 miệng ăn, riêng việc đi nhận phiếu lương phiếu dầu đã phải đi ba nơi.

Phó Yến từ lâu đã thôi học, bởi vì chưa đầy mười sáu tuổi, nên chưa đi làm, thuộc hộ tập thể, phiếu lương do xã An Sơn phân phát, một tháng được hai mươi bảy cân lương thực.

Phó Nhiễm và Phó Thanh đều học ở trường tiểu học phụ thuộc 105, phiếu lương thực được trường tiểu học phụ thuộc phân phát, cũng là hai mươi bảy cân, nhưng mà bởi vì bọn họ vẫn đi học, được trường chứng minh, đến cục lương thực có thể nhận đến 30 cân.

Về phần Phó Hướng Tiền và Từ Lan Anh, nhận trực tiếp từ nhà xưởng.

Bởi vì sắp đến cuối năm, trừ phiếu lương là mặc định, những cái khác như thịt và phiếu dầu, chia thành từ nửa cân thành 8 lạng, 1 lạng thành 2 lạng. Trừ mấy cái đó ra, còn được thêm mấy phiếu bình thường không có, ví dụ như phiếu đậu phộng hạt dưa, phiếu tương lớn, phiếu hành gừng, phiếu đường trắng, vân vân.

Còn phiếu công nghiệp, trừ người tham gia lao động là Phó hướng Tiền và Từ Lan Anh có 2 phiếu ra, bọn họ không có.

Phó Nhiễm đi nhận toàn bộ chồng phiếu màu sắc rực rỡ. Về đến nhà liền tách phiếu lương thực từ các nơi khác nhau ra, tỉ mỉ đối chiếu. Nếu phát hiện không đúng, còn có thể đi lấy thêm, nếu là mấy ngày sau mới phát hiện thiếu phiếu, vậy chỉ có thể coi là đen đủi.

Phó Yến ngồi ở cửa, đón mặt trời, bên phải soi gương, bên trái soi gương.

Phó Hướng Tiền và Từ Lan Anh không ở nhà, chị ta không cần phải giả vờ hiểu chuyện, nói chuyện sắc bén hơn so với bình thường. Chị ta liếc nhìn Phó Nhiễm, khóe môi nhếch lên mỉa mai: "Học dốt toán như thế, có thể đếm không đấy?"

Phó Nhiễm không nhẹ không nặng đáp lại: "So với ai thì so chứ cùng chị so sánh, em vẫn còn tốt chán."

Phó Yến bĩu môi, không nói gì nữa. Cho tới nay, cô đều chán ghét cái đứa em gái dư thừa này. Nếu không có nó, cuộc sống gia đình sẽ tốt hơn, đến năm mới cũng không có ai cùng cô tranh quần áo mới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!