Sau hàng loạt công đoạn kiểm tra phức tạp và tỉ mỉ, cuối cùng họ cũng thuận lợi vào được bên trong căn cứ.
Một giọng nữ máy móc vang lên thông báo: "Chào mừng các bạn về nhà, căn cứ luôn ở đây chờ đợi."
Lê Triều đáng tin cậy và vững vàng lái chiếc xe vừa được kéo đi khử trùng về. Du Phi Trần vừa cài dây an toàn vừa giải thích: "Khu vực này là vành ngoài của căn cứ, công hội thợ săn của chúng ta ở vòng trong. Lũ chó cậy gần nhà ban nãy chính là thế lực của đội hộ vệ căn cứ, sau này cứ tránh xa những người mặc đồng phục kiểu đó ra."
Quý Tửu ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ."
Căn cứ bị chia cắt bởi bảy thế lực, mỗi thế lực đều có nơi chuyên dụng để kiểm tra và đóng dấu xác nhận dị năng. Tư Ân Viễn không hề suy nghĩ mà dẫn Quý Tửu thẳng đến công hội thợ săn để kiểm tra.
Những thợ săn ở lại công hội không đi làm nhiệm vụ đã sớm nghe tin Thủ lĩnh đi chuyến này mang về một người, thế nên những người thích hóng chuyện đều kéo hết tới đây, vây kín cổng chính đến mức nước chảy không lọt.
Thế nhưng, ngay giây đầu tiên người xuất hiện, tất cả bọn họ lại cực kỳ có trật tự mà tách ra, nhường một lối đi rộng rãi.
Trên tòa nhà cao lớn màu trắng, biểu tượng sư tử ngậm hoa là hình ảnh đại diện tiêu biểu nhất của công hội.
Quý Tửu mải mê ngắm nhìn con sư tử lớn kia, đến khi đi được vài bước về phía trước mới nhận ra mình đang bị rất nhiều người tò mò nhìn ngó. Tay cậu vẫn đang níu vạt áo Tư Ân Viễn, cứ thế rụt rè đi theo anh.
Vừa tới cửa đã bị một người phụ nữ cao ráo mặc váy liền màu đỏ, chân đi giày cao gót đen cao chót vót, dáng vẻ vội vã chạy tới chặn lại. Phượng Sơ Dao vẻ mặt đầy phấn khích, áp sát tới trước mặt họ: "Trời ạ! Đây là chị dâu của em sao!?"
Ngay cả Tư Ân Viễn cũng bị tiếng "chị dâu" này làm cho ngẩn người mất hai giây.
Quý Tửu cũng mơ màng chớp mắt, giống như một con thú nhỏ ngây thơ vô hại.
Phượng Sơ Dao không hề che giấu sự yêu thích của mình, cô làm một động tác Tây Thi ôm tim*: "Cậu ấy dễ thương quá!"
(*Tây Thi ôm tim: Điển cố chỉ vẻ đẹp yếu đuối, bệnh tật của Tây Thi khi ôm ngực vì đau tim cũng khiến người ta say mê.)
Du Phi Trần không dám nhìn sắc mặt đại ca, cậu ta vội vàng cắt ngang lời Phượng Sơ Dao: "Xuân Hoa, cô đừng gây rối nữa, đây là người mà bọn tôi cứu được trên đường."
Phượng Sơ Dao tức đến mức suýt cởi giày cao gót ném vào mặt Du Phi Trần: "Không được gọi tôi bằng cái tên đó! Tôi đổi tên bốn năm rồi, bây giờ tôi tên Phượng! Sơ! Dao!"
Ba chữ cuối cùng nghiến răng nghiến lợi.
Du Phi Trần đáp lấy lệ: "Được rồi Xuân Hoa, biết rồi Xuân Hoa."
Bên cạnh lập tức có thợ săn hóng chuyện vỗ tay: "Thế mà cũng nhịn được à? Đánh nó đi!"
"Ê đúng rồi! Đấm vào mặt nó!"
"Đệt, cẩn thận đừng làm người khác bị thương oan chứ!"
Cổng chính lập tức trở nên náo nhiệt. Tư Ân Viễn chẳng lấy làm lạ, dẫn Quý Tửu tránh xa khỏi hiện trường hỗn loạn.
Sâu bên trong công hội có một nhóm chuyên phụ trách hồ sơ dị năng. Người phụ trách kiểm tra dị năng là một hòa thượng đầu trọc, ông ta đứng dậy, vẻ mặt hiền hòa chào hỏi họ.
Quý Tửu tò mò nhìn cái đầu trọc lóc của ông ta, rồi lại liếc nhìn miếng chân giò biến dị gặm dở trên bàn ông ta.
Hòa thượng cực kỳ thẳng thắn: "Tục ngữ có câu, người xuất gia không nói dối, tôi là hòa thượng giả."
Hai câu trước sau mâu thuẫn, Quý Tửu nghiêng đầu khó hiểu.
Tư Ân Viễn: "... Trong công hội có nhiều người kỳ quái lắm, gặp người nào quá kỳ lạ thì cứ mặc kệ là được."
Hòa thượng bị nói là người kỳ quái vẫn cười tủm tỉm, ông ta lịch sự hỏi: "Có thể miêu tả sơ qua dị năng của cậu là gì không?"
Tư Ân Viễn tự nhiên đáp lời: "Cậu ấy có khả năng kháng độc với vật biến dị."
Hòa thượng mới lạ liếc nhìn vị Thủ lĩnh trẻ tuổi vốn ít lời này, dùng giọng điệu cao siêu khó đoán nói: "Ngài có biết bây giờ ngài giống gì không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!