Chương 49: Xương trắng

Hai ngày sau họ mới thật sự đến được hòn đảo, Bán Đường Nhân và Ưng Kiêu cũng đã hoàn toàn thoát khỏi di chứng, thoát khỏi sự khống chế của tiếng hát.

Không còn hải yêu rình rập theo dõi, trong hai ngày này, không ít vật biến dị dưới biển đã tấn công thuyền.

Một phần đã trở thành bữa tối, Quý Tửu còn đục nước béo cò ăn trộm được mấy con trên thuyền.

Cậu không còn tựa trên lan can nhìn cá nữa, mà tiếp tục làm cái đuôi nhỏ của chủ nhân, chủ nhân đi đâu cậu đi đó, thỉnh thoảng cắn một miếng sao biển làm đồ ăn vặt.

Thể hiện vô cùng nghe lời, duy chỉ có một chuyện dù Tư Ân Viễn có dỗ dành thế nào cậu cũng không chịu.

Đó là xuống biển.

Tư Ân Viễn dùng cá nướng cũng không dụ được cậu xuống biển.

Du Phi Trần trêu chọc cậu là một chú mèo nhỏ đỏng đảnh, bị Quý Tửu dùng khói đen đuổi chạy mấy vòng quanh thuyền, cuối cùng rơi xuống biển thành gà rù mới được tha.

Sau khi xảy ra nhiều chuyện như vậy, cậu ta cuối cùng cũng có một nhận thức hoàn toàn mới về sức chiến đấu của Quý Tửu, cũng cuối cùng hiểu được tại sao Quan Âm lần đó sau khi cùng họ làm nhiệm vụ trở về lại như bị k*ch th*ch mà tăng gấp đôi cường độ luyện tập.

Hòn đảo này trên bản đồ chỉ là một chấm nhỏ đến mức không nhìn rõ, nhưng khi thực sự đặt chân lên mới phát hiện nó không hề nhỏ.

Sau bãi cát là một khu rừng rậm rạp, những cái cây này đều màu đen, ngay cả lá cây cũng màu đen.

Gió thổi qua sẽ phát ra tiếng xào xạc.

Tư Ân Viễn đứng ở rìa ngoài khu rừng quan sát một lúc, anh là người hiểu rõ nhất về vật biến dị trong số những người có mặt, cũng là người tiếp xúc nhiều nhất với vật biến dị.

Đó là một sự quen thuộc được đánh đổi bằng việc lăn lộn giữa sự sống và cái chết, cho dù là Hồ Nhãn, người luôn nghiên cứu vật biến dị, khi đối mặt với một vật biến dị chưa từng thấy cũng chưa chắc có phán đoán chính xác bằng anh, dù sao thì kinh nghiệm của anh đều là thực chiến mà có.

Lê Triều đến gần: "Có phát hiện gì không?"

"Ừm." Trong mắt Tư Ân Viễn thoáng hiện chút hứng thú, "Hệ sinh thái ở đây cũng khá thú vị đấy, vật biến dị mọc thành từng cụm."

Tuy gọi thời đại này là hệ sinh thái Phệ Tháp, nhưng hệ sinh thái ở mỗi khu vực lại có những điểm khác biệt tinh tế.

Viện nghiên cứu cho rằng điều này có liên quan đến sự khác biệt khí hậu Nam Bắc và sự phân bố thực vật trước tận thế.

Vật biến dị mọc thành từng cụm không phải là chuyện gì kỳ lạ, nhưng đối với phe con người vốn đã yếu thế hơn, nếu cả hòn đảo đều là những nhóm vật biến dị mọc thành cụm thì rõ ràng sẽ làm tăng độ khó của việc tìm người.

Quý Tửu đang chơi cát ở một bên, đây là lần đầu tiên cậu đặt chân lên bãi cát, tỏ ra vô cùng hứng thú với cảm giác kỳ diệu dưới chân.

Sau khi buộc thú cưng nhỏ là con sao biển vào eo, cậu liền ngồi xổm xuống dùng tay chọc chọc nghịch cát.

Còn nhặt được mấy cái vỏ sò, há miệng ra là ăn luôn.

Tư Ân Viễn như cảm nhận được gì đó quay đầu lại, Quý Tửu vẻ mặt ngoan ngoãn.

Đợi anh quay đi, Quý Tửu lại nhặt một cái vỏ sò màu hồng lên nhai rau ráu.

Do thời gian họ đến đảo không được thuận lợi cho lắm, khoảng một tiếng nữa mặt trời có lẽ sẽ lặn, Tư Ân Viễn không định mạo hiểm xông vào một khu vực chưa biết vào ban đêm, liền ra lệnh quyết định cắm trại một đêm bên ngoài khu rừng đen trước.

Cạch cạch cạch...

Quý Tửu đang nhặt vỏ sò bị âm thanh thu hút quay đầu lại, nhìn thấy một con cua nhỏ giơ càng cạch cạch cạch đi qua.

Quý Tửu đưa tay ra trực tiếp đè lấy nó: "Cua nhỏ, mày bị lạc đường à?"

Con cua nhỏ giơ càng lên vung vẩy tứ phía.

Quý Tửu nhặt nó lên đi về phía đống lửa, nở một nụ cười vô cùng lương thiện: "Để tao giúp mày nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!