Chương 4: Kháng độc

Chơi, chơi lớn vậy sao?

Du Phi Trần đơ người, thậm chí không dám nhìn Tư Ân Viễn.

Cậu ta cảm thấy sắc mặt đại ca bây giờ chắc chắn không dễ coi đâu.

Thủ lĩnh thợ săn trước nay luôn giữ mình trong sạch, không gần nữ sắc lẫn nam sắc, đối với những ong bướm cố tình tiếp cận xung quanh đều rất xa cách, thậm chí có thể coi là lạnh lùng.

Không ngờ Tư Ân Viễn lại chẳng hề tỏ ra khó chịu chút nào, ngược lại còn hứng thú hỏi lại: "Tôi thành của cậu từ bao giờ thế?"

Quý Tửu nghiêng đầu suy nghĩ một lát, rồi nói ra lời kinh người: "Anh vẫn luôn là của tôi mà."

Vẻ ngây thơ không chút giả tạo trên khuôn mặt khiến những lời bá đạo này biến thành một hương vị khác, càng giống như mèo con đang giữ chặt con cá khô của mình rồi meo meo tuyên thệ chủ quyền, khiến người ta hoàn toàn không thể ghét nổi.

Du Phi Trần cẩn thận giải thích hộ cậu: "Đại ca, cậu ấy tên Quý Tửu, đứa nhỏ này đầu óc hình như không được tốt lắm, anh đừng chấp nhặt với cậu ấy."

Lời giải thích này khiến Tư Ân Viễn nhớ ra mình chỉ là người bị nhận nhầm. Sắc mặt anh nhạt đi vài phần, gật đầu cho qua rồi rút cánh tay đang bị ôm ra.

Quý Tửu hơi không vui nhìn vòng tay trống rỗng của mình, nhưng rồi liếc thấy trên tay vẫn còn nửa quả lê chưa gặm xong, cậu liền lập tức vứt bỏ chút không vui đó, bắt đầu ư ử gặm tiếp quả lê thanh mát.

Thấy cậu cúi đầu thất vọng, Tư Ân Viễn không hiểu sao lại thấy hơi chột dạ. Lời định nói ra để dỗ dành còn chưa kịp thốt lên thì đã thấy Quý Tửu đang buồn bã lại vui vẻ ôm quả lê biến dị to bất thường kia gặm tiếp.

Đúng là đồ vật nhỏ vô tâm vô phế.

Anh liếc nhìn Du Phi Trần vẫn đang đứng hóng chuyện, dứt khoát đá một phát vào mông cậu ta: "Nhìn cái gì? Còn không qua giúp một tay?"

Du Phi Trần "oái" một tiếng, vội vàng lủi tới bên cạnh Lê Triều đang dò xét dấu vết hiện trường, tỏ vẻ giúp đỡ nhưng thực chất là đang lười biếng.

Tư Ân Viễn chuyển tầm mắt về lại trên người Quý Tửu, phát hiện cậu vẫn đang ôm quả lê to gặm như một con hamster, chỉ có điều ánh mắt thì luôn sáng long lanh dõi theo mình, như thể sợ mình chạy mất.

"Đừng ăn nữa, sẽ bị chóng mặt đấy." Anh vươn tay chặn lấy quả lê không biết Quý Tửu nhặt được từ đâu.

Anh nhận ra loại lê này, là một loại quả biến dị không ăn được sau tận thế, sự biến dị không quá rõ ràng. Lý do không ăn được là vì sau khi ăn loại lê này sẽ bị chóng mặt một lúc, thậm chí có thể nhìn thấy một số ảo giác kỳ lạ; đây là một cách tự bảo vệ đơn giản của loại lê này đối với quả của nó.

Ngoài ra thì cũng không có độc tính gì khác. Người bình thường ăn hai miếng lê này sẽ chóng mặt đến mức vứt nó đi, căn bản không ăn nhiều, cho nên anh mới không lập tức ném quả lê của Quý Tửu đi ngay từ đầu.

Tư Ân Viễn cũng không ngờ mình chỉ lơ là một chút mà đã để nhóc con này ăn nhiều như vậy. Quả lê to bằng nửa quả bóng đá đã bị gặm đến mức sắp chỉ còn lại cái lõi.

Anh ném quả lê đi rồi véo má Quý Tửu, cảm giác mềm mại lún vào khiến anh ngẩn người một giây, sau đó mới nói: "Nhổ ra."

Dưới ánh mắt đầy áp lực của người đàn ông, Quý Tửu ấm ức nhưng vẫn nhanh chóng nuốt miếng thịt lê trong miệng xuống.

Cậu còn đưa ánh mắt lên án nhìn quả lê bị ném đi.

Hừ, nếu người ném lê không phải chủ nhân, đổi lại là người khác thì giờ đã bị mình đánh chết rồi.

Nhưng một cây cỏ ngoan thì phải học cách bao dung cho chủ nhân ngốc nghếch.

Tư Ân Viễn không biết thiếu niên ngây thơ mắt ngấn nước đang bị mình véo má kia đang có những suy nghĩ bạo lực gì. Anh nhìn chằm chằm vào đuôi mắt đo đỏ của cậu rồi bắt đầu tự kiểm điểm.

Mình có phải hơi hung dữ quá rồi không.

Anh thả má Quý Tửu ra, nhìn vết đỏ do mình véo trên đó mà im lặng một chút.

Thật ra anh dùng sức rất nhẹ rồi, chỉ là tay anh do luyện tập nên có nhiều vết chai thô ráp, mà má của thiếu niên lại quá non mềm.

Tư Ân Viễn khẽ xoa ngón tay vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại, trên mặt không để lộ chút cảm xúc nào: "Không chóng mặt à?"

Quý Tửu vẫn còn đang giận dỗi vì quả lê của mình bị ném đi, nghe vậy chỉ lắc đầu, tiếc nuối nhìn quả lê trên mặt đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!