Tư Ân Viễn mở mắt, cúi đầu nhìn Quý Tửu đang ngoan ngoãn ngủ say trong lòng.
Quý Tửu bình thường lúc ngủ sẽ lăn lung tung khắp nơi, một giấc tỉnh dậy không phải người trên giường chăn dưới đất thì cũng là người dưới đất chăn trên giường. Chỉ duy nhất lúc được anh ôm thì sẽ đặc biệt ngoan ngoãn, rúc vào lòng duy trì một tư thế suốt cả đêm.
Bên ngoài trời vẫn chưa sáng, một màu xám xịt mờ mịt.
Anh nhìn Quý Tửu có chút thất thần, không nỡ đánh thức cậu, nhẹ nhàng vén chăn bước xuống giường.
Vừa mới đứng dậy định ra ngoài đổi ca với người khác, thì cảm nhận được một lực kéo nhẹ yếu ớt từ vạt áo.
Vừa quay đầu lại, Quý Tửu đã nửa tỉnh nửa mê ngồi dậy nhìn anh, đầu óc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nhưng tay đã theo thói quen níu lấy vạt áo anh đầy ỷ lại.
Vẫn còn nhớ món canh nấm tối qua, cậu hoàn toàn theo bản năng nói: "Muốn canh nấm..."
Tư Ân Viễn xoay người xoa đầu cậu, giọng nói mang theo vài phần khàn khàn quyến rũ của người vừa mới ngủ dậy: "Được."
Nghe thấy động tĩnh từ lều của họ, em út trong ba chị em đã gác đêm được hai tiếng đồng hồ đi tới, cách tấm rèm hỏi: "Đội trưởng Tư đổi ca ạ?"
"Đổi." Anh dẫn Quý Tửu đi qua.
Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản, anh liền lấy mẫu nấm hầu thủ san hô từ phía sau xe ra, cắt một miếng rồi cho thêm gói gia vị súp cô đặc vào nấu.
Mùi thơm lan tỏa, bộ não vừa mới ngủ dậy của Quý Tửu hoàn toàn tỉnh táo. Cậu bưng chiếc bát nhỏ màu trắng sữa của mình, yên lặng chờ đợi bên cạnh.
Họ đang ngồi đối diện với hướng mặt trời sẽ mọc.
Quý Tửu không hứng thú với việc ngắm mặt trời mọc, nhưng có chủ nhân ở bên cạnh thì lại khác. Quan trọng là chủ nhân còn đang nấu cho cậu món canh nấm nóng hổi.
Lúc tia nắng đầu tiên xuất hiện cũng là lúc Quý Tửu vừa uống xong ngụm canh cuối cùng. Ánh bình minh vàng rực chiếu vào đôi mắt cậu, rồi lại khoác lên người cậu một lớp voan vàng mờ ảo, cực kỳ dịu dàng.
Mây bắt đầu được ánh bình minh nhuộm thành những màu sắc lộng lẫy. Thế nhưng, ánh mắt Tư Ân Viễn lại không hề dừng lại ở vầng dương kia, anh nhìn Quý Tửu, mơ hồ cảm thấy khoảng trống trong lòng được lấp đầy.
Còn chưa kịp để anh tìm hiểu sâu hơn xem sự rung động khó hiểu trong lòng kia là gì, Quý Tửu đột nhiên cử động.
Quý Tửu tò mò đưa tay chỉ: "Kia là gì vậy ạ?"
Cậu nhìn thấy một điểm sáng yếu ớt xuất hiện phía trên tầng mây. Sau khi một nửa mặt trời ló dạng, điểm sáng này càng trở nên khó nắm bắt hơn. Nếu không nhìn kỹ rất có thể sẽ nhầm thành một ngôi sao kỳ lạ nào đó.
Cỏ nhỏ đối với những thứ kỳ lạ này có khả năng cảm nhận mạnh hơn loài người rất nhiều, vừa nhìn đã nhận ra có điều không ổn.
Tư Ân Viễn nhìn theo hướng cậu chỉ, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc: "Ngọn hải đăng."
Anh khẩn cấp gọi những người khác dậy. Mấy người được huấn luyện bài bản lập tức vào trạng thái chiến đấu.
Quan Âm nheo mắt phân biệt một chút, rồi khẳng định: "Là ngọn hải đăng không sai, không ngờ nó lại xuất hiện cả vào ban ngày."
Em út mím môi: "Em vừa mới định ngủ mà."
Phàn nàn thì phàn nàn vậy, nhưng các cô đã nhanh chóng đội chiếc mũ trùm đầu màu đen lớn chuyên dụng của phù thủy lên, dùng dị năng 「Phù Thủy」 triệu hồi ra cây chổi.
Chị hai nắm chặt cây chổi: "Phải nhanh lên, trời sáng nhanh như vậy, có lẽ ngọn hải đăng lát nữa sẽ biến mất đó."
Quan Âm nuốt nước bọt, trên tay anh ta vẫn còn vết cào do cây chổi tính tình khó chịu của chị hai quét trúng. Anh ta lòng vẫn còn sợ hãi nói: "Tôi không ngồi chổi của cô đâu."
Không nhận ra người, nhưng ba cây chổi thì lại nhận ra ngay lập tức.
Cây chổi có tính khí tệ nhất, giống như mèo, chính là của chị hai.
Chị hai kéo Quý Tửu qua: "Tôi với Quý Tửu một cây chổi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!