Tư Ân Viễn đọc lướt qua hai bản báo cáo này, ánh mắt không một chút gợn sóng: "Cậu muốn nói gì?"
Hồ Nhãn nhíu mày: "Vết thương trên người Phương Thịnh, ngoài chỗ bị phế đi ra, những chỗ khác đều là do cậu ta đánh đúng không."
Phương Thịnh là một tên cặn bã nổi tiếng trong căn cứ. Rất nhiều cô gái, chàng trai trẻ tuổi xinh xắn đều bị hủy hoại trong tay anh ta. Chỉ vì không có bằng chứng, cộng thêm đội hộ vệ và Tòa Án Phán Quyết là những nơi duy nhất có quyền quản lý những chuyện này lại làm ngơ, nên mới để anh ta lộng hành đến tận bây giờ.
Đối với việc anh ta bị đánh cho thừa sống thiếu chết, sau này chỉ có thể làm một kẻ tàn phế, Hồ Nhãn cũng cảm thấy là quả báo thích đáng. Nhưng khi nhìn thấy bản giám định thương tật này, anh ta lại bắt đầu lo lắng cho bạn mình.
Có thể đánh một người thức tỉnh dị năng 「Sắc Bén Hóa」 thành ra như vậy mà bản thân lại hoàn toàn không bị thương, ít nhất cũng cho thấy Quý Tửu không hề vô hại như vẻ bề ngoài.
Tư Ân Viễn suy nghĩ một chút: "Ừm."
Lúc đó anh cũng không nhìn kỹ Phương Thịnh, chỉ biết đại khái là anh ta bị đánh rất thảm.
Bản giám định thương tật này càng trực quan hơn, rõ ràng rành mạch phơi bày sự bạo lực của Quý Tửu ra trước mắt.
Tư Ân Viễn nghĩ, bây giờ mình nên cảnh giác với nhóc con được nhặt về này.
Nhưng thực tế phản ứng đầu tiên của anh lại là, Quý Tửu như vậy sẽ không dễ bị bắt nạt, sau này mình có thể yên tâm hơn.
Thứ tình cảm này rất xa lạ, nhưng một cách bất ngờ lại không hề khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Hồ Nhãn không biết sự giằng xé trong lòng bạn mình, anh ta chỉ cảm thấy Tư Ân Viễn hoàn toàn trúng mỹ nhân kế, bị mê hoặc đến mờ cả mắt rồi.
Anh ta thở dài với vẻ tức giận vì rèn sắt không thành thép, rồi chỉ vào một tập tài liệu khác: "Chúng ta đã đặt mã hiệu cho bản thể của 「Hoa Viên Mộng Cảnh」 là B-480. Trước đó cậu nói trong mơ nghi ngờ B-480 đã tự ăn thủng chiếc lồng sắt do chính nó tạo ra thành một cái lỗ đủ cho một người chui qua. Nhưng thực tế nó hoàn toàn không có khả năng đó. Ngoài việc dệt mộng ra, B-480 chẳng biết làm gì cả.
Kẻ phá hoại chiếc lồng trong mơ là một người khác."
Mà lúc đó chỉ có Quý Tửu ở hiện trường, chính cậu đã tự mình chui vào trong lồng.
Tư Ân Viễn gật đầu: "Cậu lấy bản giám định thương tật này từ đâu ra?"
Hồ Nhãn vừa nhìn bộ dạng này của anh đã biết là muốn giúp Quý Tửu che giấu, anh ta lẩm bẩm một câu "hết thuốc chữa" rồi vẫn giải thích: "Là bọn họ đi tìm Nguyễn Song Song."
Cô ấy là một trong hai người duy nhất trong căn cứ có dị năng hồi phục. Tư Ân Viễn không ngạc nhiên khi Phương Chính Tông lại muốn tìm đến Nguyễn Song Song, người luôn được viện nghiên cứu bảo vệ, để cầu cứu. Dù sao thì người còn lại sở hữu dị năng hồi phục cũng đang ở trong công hội của họ. Ngoài việc cầu cứu Nguyễn Song Song có dị năng 「Chữa Trị」 ra, họ không còn cách nào khác.
Có điều, nhìn thái độ này của Hồ Nhãn thì biết anh ta không để Phương Chính Tông đạt được mục đích rồi.
Có lẽ đến cả gặp mặt cũng không cho.
Bây giờ Phương Chính Tông đã sụp đổ, kẻ thù của cha con họ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho họ.
Đầu ngón tay Tư Ân Viễn bật ra một ngọn lửa vàng kim nhỏ, đốt bản giám định thương tật kia sạch sẽ không còn một dấu vết.
Anh biết thứ Hồ Nhãn đưa chắc chắn là bản gốc.
Hồ Nhãn lại thở dài: "Thôi bỏ đi, không khuyên nổi cậu. Từ trước đến giờ cậu vẫn luôn như vậy, đã nhận định một con đường thì nhất định sẽ đi đến cùng. Cậu tự mình cẩn thận đi."
Anh ta vẫy tay rồi xoay người ung dung bỏ đi. Trợ lý nhỏ Trần Khả vội vàng cuống quýt ôm một chồng tài liệu đi theo sau.
Tư Ân Viễn khẽ nhướng mày, thấp giọng nói: "Cậu ấy không giống vậy đâu."
Câu nói này bị gió thổi tan đi, không ai nghe thấy cả.....
Lúc Tư Ân Viễn tìm thấy Quý Tửu, cậu đang ở một quán bán tôm hùm đất cay, tay cầm con tôm hùm đất biến dị còn to hơn cả tôm hùm Canada mà ăn.
Trên người cậu dính đầy mùi cay nồng của tôm hùm đất.
Nhìn thấy anh, cậu vui vẻ vẫy tay: "Anh đến rồi à, tôi còn tưởng sẽ bị giữ lại rửa bát chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!