Tư Ân Viễn bỏ mặc người kia rồi bỏ đi. Tên tay chân đó sợ đến mức chân tay mềm nhũn ra nhưng cũng đành phải khổ sở bò dậy đi theo.
Động tĩnh bên này đã thu hút sự tò mò của một số người. Có kẻ muốn đi theo xem đã xảy ra chuyện gì, nhưng tất cả đều bị Phượng Sơ Dao chặn lại.
Cô che miệng cười duyên: "Đội trưởng nhà tôi có việc rời đi một lát, mời quý vị cứ tiếp tục."
Thế nhưng ánh mắt lại lộ ra vài phần mạnh mẽ, cô đứng chắn ở cầu thang, không có ý định để một ai đi qua.
Cô nghịch ngợm móng tay vừa mới sơn đỏ, trên khuôn mặt tràn ngập ý cười.
Tất cả những người có mặt ở đây đều hiểu rõ, đóa hồng này có gai, nên không ai dám tiến lên để thành kẻ xui xẻo mà nếm thử mùi vị của ngọn roi lửa kia.
Bữa tiệc lại khôi phục vẻ yên bình bề ngoài.
Giáo chủ từ đầu đến cuối đều quan sát trong bóng tối, phủi lớp bụi không hề tồn tại trên quần áo, giọng nói không phân biệt được nam nữ truyền ra từ sau chiếc mặt nạ: "Đúng là đã xem thường anh hùng của chúng ta rồi, thì ra cũng biết nổi giận vì hồng nhan."
Tín đồ vẫn luôn đi theo bên cạnh ông ta nghe vậy liền khẽ cúi người nói: "Giáo chủ đại nhân không sợ Quý Tửu không biết từ đâu ra kia sẽ phá hỏng kế hoạch của chúng ta sao?"
Giọng Giáo chủ mang theo chút ý cười: "Chỉ là một tình nhân nhỏ bé dựa dẫm vào kẻ mạnh, thì có thể gây ra sóng gió gì chứ."
Tín đồ nhắm mắt, lộ ra vẻ mặt phục tùng: "Giáo chủ thánh minh."
Tư Ân Viễn bước nhanh trên hành lang. Chỉ cần nghĩ đến việc thanh niên kia hiện giờ chắc hẳn đang rất sợ hãi, lại còn có thể đã bị bắt nạt, anh liền không thể kiềm chế được sát ý của mình.
Sát ý vô hình gần như tràn ngập khắp nội tâm.
Cuối cùng anh dừng lại trước cửa một căn phòng. Sau khi cảm nhận được âm thanh đúng là phát ra từ bên trong, anh trực tiếp dùng một cú đá cực mạnh phá tung cửa.
Sát ý bỗng chốc bị ngắt quãng ngay khoảnh khắc cửa mở.
Quý Tửu như một viên đạn nhỏ lao thẳng tới, dụi đầu vào lòng anh, mách lẻo cực lớn: "Có kẻ xấu lừa tôi!"
Phương Thịnh đang nằm hấp hối trên đất: ?
Anh ta không nhịn được mà phun ra một ngụm máu.
Ngửi thấy mùi máu tanh, đôi mắt vàng kim của Tư Ân Viễn co rút lại một chút. Anh nhìn Quý Tửu từ trên xuống dưới không ngừng, sau khi xác định cậu không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm.
Quý Tửu mơ hồ cảm thấy mình hình như đã gây họa, cậu ngoan ngoãn mặc cho người đàn ông tùy ý hành động.
Ánh mắt Tư Ân Viễn tối sầm lại vài phần: "Chính hắn bắt nạt cậu?"
"Vâng." Vẻ mặt Quý Tửu cực kỳ ấm ức.
Người này da dày thịt béo, làm cậu đánh đến mức đau cả tay.
Nhìn người đàn ông như đang nhìn một đống bùn rác bẩn thỉu tiến về phía mình, Phương Thịnh có một dự cảm không lành: "Anh, anh điên rồi sao, không nhìn ra giữa chúng tôi là ai bắt nạt ai à?"
Mặc dù khung cảnh trong phòng có chút khác biệt so với tưởng tượng, nhưng điều này không cản trở Tư Ân Viễn đeo lên chiếc lăng kính tám trăm mét của mình, cho rằng Quý Tửu đáng thương yếu đuối bây giờ chắc chắn đã sợ lắm rồi. Sau khi nghe thấy lời "biện minh" của Phương Thịnh, anh lại càng tức giận hơn.
Anh tức quá hóa cười: "Xem ra thứ đó của thiếu gia họ Phương giữ lại cũng không quản được, hôm nay tôi sẽ giúp cậu trừ tận gốc mối họa về sau."
Tên tay chân khi chạy tới chỉ kịp nghe thấy một tiếng hét thảm thiết như heo bị chọc tiết của Phương Thịnh. Hắn ta vừa bò vừa lăn nhào tới, nhìn thấy Phương Thịnh vì đau đớn ở một chỗ nào đó mà ngất xỉu trên đất với bộ dạng thảm không nỡ nhìn, hắn ta liền biết mình cũng tiêu rồi. Đợi khi anh ta tỉnh lại sẽ không tha cho mình đâu, thế là hắn ta dứt khoát trợn mắt rồi cũng ngất đi.
Tư Ân Viễn hít một hơi thật sâu, cố gắng che giấu hết sự hung bạo trong mắt. Sau khi chắc chắn sẽ không dọa sợ Quý Tửu nhát gan, anh mới xoay người lại: "Đừng sợ, tôi đưa cậu về nhà nghỉ ngơi."
Quý Tửu gật đầu, cong mắt cười: "Vâng ạ."
Không một ai thèm liếc nhìn thêm hai người đang ngất trên đất, như thể đó chỉ là hai đống rác hình người.....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!