Chương 20: Tiệc mừng công

"Đội trưởng Tư!" Phượng Sơ Dao mặc một chiếc váy dạ hội nhỏ, dáng vẻ vội vã chạy tới: "Nghe nói tiệc mừng công tối nay..."

Khi nhìn rõ tư thế ái muội của hai người bên trong, cô lập tức im bặt.

Lúc này Tư Ân Viễn mới nhận ra tư thế của anh và Quý Tửu quá mức thân mật, anh gần như ôm trọn Quý Tửu vào lòng.

Phượng Sơ Dao nở một nụ cười có phần thất thố: "Hi hi, hai người cứ tự nhiên."

Cô còn rất chu đáo định đóng cửa giúp hai người.

Tư Ân Viễn: "... Quay lại."

Phượng Sơ Dao lại xách tà váy dạ hội bước vào. Cô rất thích màu đỏ, ngay cả lễ phục dự tiệc cũng là màu đỏ rực rỡ mà không hề dung tục, thiết kế xẻ tà càng làm nổi bật vóc dáng cao ráo của cô.

Sau khi thấy hai người đã tách ra, cô còn lộ vẻ tiếc nuối.

Quý Tửu không hiểu lắm sự thay đổi cảm xúc thất thường của Phượng Sơ Dao, nhưng cậu đã được Tư Ân Viễn dỗ xong, đang vui vẻ ngồi bên cạnh cầm ống dịch dinh dưỡng vị dâu ăn.

Tư Ân Viễn nghiêm mặt: "Như Mộng và những người khác cảm xúc vẫn cần bác sĩ điều chỉnh, không thích hợp tham dự tiệc mừng công. Cô và Việt Thành Nhân là những người chịu tổn thương ít nhất, cho nên tôi hy vọng hai người có thể có mặt."

Phượng Sơ Dao nở nụ cười tiêu chuẩn tám răng: "Đương nhiên là được ạ."

Đây là kỹ năng cần thiết của thần tượng mà cô học được trong mơ.

Trong một thoáng, Tư Ân Viễn bắt đầu nghi ngờ phán đoán của mình.

Phượng Sơ Dao vội vàng giải thích: "Tôi thật sự không bị ảnh hưởng quá nhiều bởi giấc mơ đâu, thật đấy."

Nói xong cô lại không kiểm soát được mà nở nụ cười kiểu công nghiệp.

Dáng vẻ khoan thai, như thể sẵn sàng lao lên sân khấu catwalk một vòng thảm đỏ tuyệt đẹp bất cứ lúc nào.

"..."

Tiệc mừng công diễn ra vào tám giờ tối. Công hội gửi lễ phục dự tiệc đến cho Thủ lĩnh và Quý Tửu.

Một bộ thiết kế cùng kiểu một đen một trắng, nhìn thế nào cũng giống đồ đôi.

Sau tận thế, rất nhiều quy tắc thông thường trước đây đã bị phá vỡ, việc yêu đương đồng giới cũng sớm trở thành chuyện mà những người sống sót không còn lấy làm lạ nữa. Chỉ có điều Tư Ân Viễn không ngờ tin đồn về anh và Quý Tửu lại ngày càng trở nên vô lý hơn.

Quý Tửu không hiểu những điều vòng vo của loài người, cậu vui vẻ thay quần áo mới.

Đây là lần đầu tiên cậu mặc lễ phục, hợp hơn nhiều so với tưởng tượng. Bộ vest vừa vặn hoàn toàn tôn lên vòng eo của cậu, màu trắng khiến cậu trông như một vị hoàng tử nhỏ không rành thế sự. Và khoảnh khắc Tư Ân Viễn mặc vest đen đứng sau lưng cậu, khí chất hai người hoàn toàn đối lập nhưng lại hòa hợp một cách khó hiểu.

Là nhân vật chính của bữa tiệc lần này, họ vừa vào cửa đã nhận được ánh mắt chú ý của tất cả mọi người.

Những ánh mắt kinh ngạc, thiện ý, ác ý đều không chút che giấu mà ồ ạt kéo tới, trong đó quá nửa đều đổ dồn vào người Quý Tửu.

Tư Ân Viễn không để lại dấu vết mà khẽ nghiêng người che chắn cho Quý Tửu bên cạnh. Anh lo thanh niên này sẽ sợ hãi, nên định nói vài lời dỗ dành.

Vừa cúi đầu xuống đã phát hiện ánh mắt Quý Tửu hoàn toàn không hề để ý đến những người khác dù chỉ một chút, ngược lại vừa vào cửa đã chuyên chú nhìn chằm chằm vào chiếc bánh kem mừng công lớn nhất.

Như thể những người đang cực kỳ tò mò về thân phận cậu đây đều chỉ là cỏ dại ven đường, còn không quan trọng bằng một viên sô cô la trên chiếc bánh kem kia.

Cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông, Quý Tửu ngẩng đầu nhỏ giọng hỏi: "Tôi có thể ăn cái bánh kem đó không?"

Những người có mặt đều là những nhân vật có máu mặt của các thế lực, không ai thèm để ý đến bánh kem. Họ mang theo đủ loại suy nghĩ và chủ đề nặng nề của người trưởng thành mà nghi kỵ lẫn nhau, chào hỏi khách sáo. Duy chỉ có Quý Tửu là thật sự đến đây vì đồ ăn ngon.

Tư Ân Viễn đột nhiên cảm thấy bữa tiệc mừng công này, một nơi hoàn toàn lạc lõng với bối cảnh tận thế vật tư khan hiếm, cũng không hẳn là vô dụng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!