Chương 15: Que diêm

Như Mộng đột ngột tỉnh giấc, thở hổn hển: "Tôi... tôi..."

Lời còn chưa nói hết đã hoàn toàn ngất đi, cho đến giây cuối cùng cô vẫn lo lắng tin tức của mình không được truyền đi.

Đây đã là lần thứ mười sáu cô trải qua cái chết trong 「Hoa Viên Mộng Cảnh」. Do dị năng 「Nhập Mộng」 mà cô thức tỉnh, nên mỗi lần ở trong mộng cảnh đều không khác gì năm giác quan ngoài đời thực, cái chết đã thật sự giáng xuống cô mười sáu lần.

Trước tận thế, cô chỉ là một trạch nữ thích đọc tiểu thuyết, dù sau tận thế gia nhập Công hội Thợ săn cũng chưa từng trải qua sự tuyệt vọng chân thực đến vậy.

Cô có thể tự do ra vào giấc mơ của người khác, làm bất cứ điều gì mình muốn trong mơ, thậm chí thông qua giấc mơ để tấn công những người có ý chí yếu đuối. Cô chưa bao giờ xâm nhập vào giấc mơ của vật biến dị được xếp hạng S, nên không biết rằng trong giấc mơ của kẻ có tinh thần lực mạnh hơn mình gấp trăm lần lại có sự bài xích mạnh mẽ với kẻ xâm nhập từ bên ngoài đến vậy.

Từ khoảnh khắc cô theo dõi tinh thần lực của đội trưởng Tư để tiến vào giấc mơ, cô đã không ngừng bị giết.

Bị chém chết bằng dao, bị dìm chết đuối, bị đẩy từ trên lầu cao xuống, bị xe tông chết...

Mỗi một lần, cô đều đến gần hơn với mục tiêu theo dõi của mình, nhưng rồi lại bị tách ra.

Việt Thành Nhân lo lắng đến toát mồ hôi trán, anh ta đau lòng nhìn Như Mộng, biết rằng cô gái này đã đến giới hạn rồi.

Chỉ có thể cố gắng hết sức đề phòng nguy hiểm xung quanh, không cho bất kỳ vật biến dị nào có khả năng đến gần.....

Sự vất vả của cô không hề uổng phí. Khoảnh khắc cửa thang máy mở ra, nhìn rõ thảm trạng bên trong, Quý Tửu liền nhớ lại tất cả, hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của giấc mơ.

Cái chết của Như Mộng và giấc mơ cố tình tạo ra vẻ bình lặng này hình thành một sự chia cắt mãnh liệt. Mùi máu tanh xộc tới đã hoàn toàn đập tan sự yên bình giả tạo.

Quý Tửu muốn đi tìm Tư Ân Viễn, nhưng lại phát hiện trên đường gặp ngày càng nhiều người.

Toàn bộ nhân viên công ty đều đang đi về phía cậu, họ chặn trước mặt cậu, nở một nụ cười âm u lạnh lẽo y hệt nhau.

Sự tỉnh táo của cậu đã mang đến một đòn hủy diệt cho giấc mơ này, khiến nó gần như lung lay sắp sụp đổ.

Thư ký đứng ở hàng đầu đám đông, ôm một chồng tài liệu chặn Quý Tửu lại: "Tổng giám đốc Tư đang họp với khách quan trọng, xin đừng làm phiền."

Mấy nhân viên nam cao to khỏe mạnh cũng tiến lên một bước, gương mặt họ cũng đáng sợ y như nhau.

Ánh mắt Quý Tửu lạnh đi: "Chỉ bằng các người mà cũng muốn cản tôi?"

Cậu rất ít khi tức giận. Nếu không phải sợ làm tổn thương Tư Ân Viễn cũng đang ở trong tòa nhà này, thì cơn lốc xoáy do sương đen cuộn lên đã có thể phá hủy toàn bộ tòa nhà văn phòng trong chốc lát.

Ngay cả khi chỉ thả ra một chút, cũng đủ để những người này bị đánh bay đi.

Dù đau đớn đến mức ngã sõng soài trên đất không đứng dậy nổi, biểu cảm của họ vẫn méo mó như cũ.

Xem ra 「Hoa Viên Mộng Cảnh」 muốn dệt nên một giấc mơ có thể chứa chấp nhiều người có tinh thần lực cao như họ cùng lúc cũng rất khó khăn. Một khi xảy ra vấn đề sẽ giống như đống cỏ khô bắt phải tia lửa vậy.

Lỗ hổng vấn đề ngày càng lớn.

Cậu đi lên theo lối thoát hiểm. Giữa các tầng cầu thang, mấy chục nhân viên đột nhiên xuất hiện từ hư không, chen chúc về phía cậu như những kỳ hành chủng*.

(*Kỳ hành chủng: từ dùng trong manga/anime Attack on Titan, chỉ loại Titan có hành vi kỳ lạ, khó đoán.)

Tất cả đều bị sương đen vô tình ném ra ngoài tòa nhà.

Đi một mạch không còn trở ngại nào lên đến phòng họp tầng cao nhất, cậu trực tiếp đẩy cửa lớn bước vào. Những người đang nói chuyện nhỏ giọng bên trong đồng loạt nhìn sang.

Ngoài Tư Ân Viễn ra còn có một anh chàng đẹp trai mang nét lai. Quý Tửu không thèm nhìn lấy một cái, trực tiếp lao vào lòng Tư Ân Viễn.

Tư Ân Viễn tưởng cậu khó chịu hay bị thương ở đâu, căng thẳng hỏi: "Sao vậy?"

Là một cây cỏ có tâm cơ, Quý Tửu đã tự học được kỹ năng làm nũng mà không cần ai dạy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!