Tư Ân Viễn thừa nhận, khoảnh khắc nhìn thấy cảnh này, tim anh đã thắt lại.
Bởi vì những vết đỏ khắp người thanh niên trước mắt quá giống hiện trường một vụ án mạng.
Miệng Quý Tửu vẫn còn nhét đầy cánh hoa. Nghe thấy tiếng động, cậu cảnh giác ngẩng đầu lên như một chú sóc nhỏ đang tích trữ lương thực, gò má trắng nõn vì nước của cánh hoa mà bị nhuộm vài vệt đỏ.
Ánh mắt cậu nhìn Tư Ân Viễn ngoài sự kinh ngạc ra còn có vài phần chột dạ khó nhận thấy.
"Ưm ưm ưm!" Tôi không có ăn vụng!
Tư Ân Viễn lại kỳ lạ hiểu được. Anh cảm thấy cảnh tượng trước mắt này có phần quen thuộc đến lạ, mãi đến khi nhìn thấy sợi tóc ngố trên đầu Quý Tửu vì chột dạ mà ỉu xìu xuống, anh mới nhớ ra đã từng thấy cảnh này ở đâu.
Trước tận thế, anh từng xem một video trên điện thoại của người khác: một chú chó vì ăn vụng thanh long ruột đỏ rồi ngủ quên nên nằm im bất động ở đó với khuôn mặt đầy "vết máu", dọa chủ nhân của nó suýt nữa thì hét thất thanh.
Tư Ân Viễn: ......
Trước đó đã xuất hiện nhiều Quý Tửu như vậy, nhưng không hiểu sao chỉ duy nhất khi nhìn thấy Quý Tửu này, trong lòng anh lại có một trực giác mãnh liệt – đây là thật.
Quý Tửu khó khăn lắm mới nuốt hết cánh hoa trong miệng xuống, cậu cúi đầu, mân mê đóa hoa lan vô tội trên tay, lí nhí nói với vẻ chột dạ: "Tôi chỉ là không muốn xa anh thôi..."
Lời còn chưa nói hết đã bị Tư Ân Viễn véo má, ánh mắt anh trầm xuống: "Cậu theo tới đây bằng cách nào?"
Quý Tửu bị véo má nên không nói được nữa: "Ưm ưm ưm!"
Trông cậu thật đáng thương, hoàn toàn không giống người sẽ tự ý chạy đến một nơi nguy hiểm tứ bề như thế này.
Nhưng cậu lại cứ làm như vậy.
Sau khi được thả má ra, Quý Tửu ôm mặt lùi về sau một chút. Xác định mình sẽ không bị véo má nữa, cậu mới ấm ức nói: "Tôi đi theo các anh mà."
"Cậu làm sao..." Tư Ân Viễn đột nhiên nhớ ra điều gì đó, anh nhíu mày nói: "Cậu không phải là trốn trong khoang dinh dưỡng để tới đây đấy chứ?"
Khoang dinh dưỡng?
Là cái thứ vỏ cứng màu trắng mà lúc đó cậu nhìn thấy khi đang uống trộm dịch dinh dưỡng sao?
Cơ thể phản ứng nhanh hơn não, Quý Tửu đã gật đầu với vẻ mặt cực kỳ chân thành: "Vâng ạ."
Bởi vì những thợ săn ở trong 「Hoa Viên Mộng Cảnh」 chỉ có thể coi là mất tích, nên theo quy tắc của thợ săn, nếu gặp được đồng đội mất tích ở bên ngoài thì nhất định phải tìm cách mang về. Khoang dinh dưỡng chính là thứ thích hợp nhất để vận chuyển người bị thương.
Nếu nói thanh niên này ở trong khoang dinh dưỡng để đi theo thì mọi chuyện trở nên dễ giải thích hơn. Khoang dinh dưỡng có thể cách ly nhất định với môi trường bên ngoài, lại còn được đặt trên xe của nhóm Phượng Sơ Dao, việc anh không phát hiện ra cũng rất hợp lý.
Tư Ân Viễn im lặng một chút, rồi vẫn quyết định đưa tay ra véo mạnh mấy cái vào phần má mềm mại của thanh niên.
Mãi đến khi Quý Tửu ấm ức phát ra tiếng phản đối, anh mới như không có chuyện gì xảy ra mà thu tay về.
Chủ nhân xấu tính, chỉ biết bắt nạt cỏ nhỏ.
Quý Tửu không vui mím môi, cầm một đóa hoa lên rồi nhét vào miệng nhai nhóp nhép với vẻ hậm hực.
Không có gì có thể chữa lành lòng người hơn mỹ thực.
Cậu ăn quá vui vẻ và tự nhiên, đến mức Tư Ân Viễn nhất thời suýt nữa không nhận ra có gì đó không ổn. Đến khi anh phản ứng lại thì cậu đã nhóp nhép ăn thêm mấy đóa nữa rồi.
Khu vực hoa này rõ ràng lại thưa đi không ít.
Thủ phạm gây án vẫn đang vươn bàn tay tội lỗi về phía những đóa hoa khác.
Tư Ân Viễn nhíu mày ngăn cậu lại: "Đừng ăn nữa, còn chưa biết những bông hoa này có độc hay không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!