Chương 11: Sán lá song bàn

Chiếc xe bọc thép màu đen khổng lồ tựa như một con mãnh thú lặng lẽ, yên tĩnh chờ đợi tại chỗ.

Một cây cỏ nhỏ len lén ló đầu ra từ cạnh lốp xe.

Chiếc xe này thực sự quá lớn so với kích thước hiện tại của cậu.

Không có công việc khó khăn, chỉ có cây cỏ dũng cảm!

Quý Tửu cuộn cuộn phiến lá, vung vẩy bộ rễ trắng nõn mảnh mai, từng chút một bò lên.

Sương đen mở hé cửa sổ xe ra một khe hở. Quý Tửu thuận theo khe hở bẹp một tiếng rơi xuống vô lăng, rồi nằm im không động đậy.

Mãi cho đến khi có tiếng động truyền đến, cậu mới dùng hai cái rễ nhỏ đóng vai trò làm chân, bẹp bẹp chạy đến một góc trong xe trốn đi.

Thân hình ba centimet quá nhỏ bé, nên sau khi trốn đi rất khó bị tìm thấy.

Tiếng động dần đến gần, nội dung cuộc trò chuyện cũng trở nên rõ ràng hơn.

"Anh Tư, tôi đại diện viện nghiên cứu đến đưa đồ cho các anh."

Một thanh niên đeo cặp kính gọng đen dày cộp ôm một chồng dịch dinh dưỡng đi tới.

Quý Tửu nghe thấy Tư Ân Viễn khẽ "Ừ" một tiếng.

Cậu len lén đổi sang một tư thế thoải mái hơn trong xe.

Du Phi Trần gãi đầu: "Cảm ơn nhé, cậu là trợ lý bên cạnh Hồ Nhãn đúng không, tên là..."

Vẻ mặt cậu ta lộ rõ sự lúng túng khi cố nhớ lại, cuối cùng thật sự không nhớ ra nổi nên đành lộ vẻ áy náy với anh ta.

Trần Khả cười cười: "Tôi tên Trần Khả, không sao đâu, tôi trước giờ vẫn luôn không có cảm giác tồn tại mà."

Sức khỏe của Viện trưởng viện nghiên cứu ngày một yếu đi, Hồ Nhãn bắt đầu tiếp nhận một số công việc của ông ấy, gần đây bận đến mức chân không chạm đất. Ngày giúp Quý Tửu kiểm tra trí nhớ đã là ngày rảnh rỗi nhất của anh ta rồi.

Vì vậy rất nhiều việc cần đến sự giúp đỡ của trợ lý nhỏ Trần Khả này, cũng chính lúc này mọi người mới chú ý đến vị trợ lý vẫn luôn đi theo bên cạnh giúp đỡ Hồ Nhãn từ trước đến nay.

Như Mộng, người cùng đi làm nhiệm vụ lần này với họ, tò mò hỏi: "Sao dịch dinh dưỡng của đội trưởng Tư lại màu hồng vậy ạ?"

Cô nhìn thứ dịch dinh dưỡng đậm chất thiếu nữ này mà thốt lên kinh ngạc đầy ngưỡng mộ.

Tư Ân Viễn đặt dịch dinh dưỡng vào cốp sau xe, nghe vậy đôi mắt vàng kim khẽ lóe lên: "Cho nhóc con ở nhà."

Do tính chất dị năng thức tỉnh có chút đặc biệt, nên Như Mộng một ngày hai mươi bốn tiếng thì thường có mười bốn tiếng chìm trong giấc ngủ. Việc ngủ nhiều khiến cô ấy ít khi quan tâm đến những chuyện vặt vãnh khác, tự nhiên cũng chưa nghe qua tin đồn lớn nhất trong hiệp hội gần đây – Quý Tửu.

Cô ấy thất kinh: "Đội trưởng Tư có con rồi ạ?"

Không đợi những người khác phản ứng, cô ấy lại cúi đầu lẩm bẩm: "Lẽ nào mình ngủ một giấc hết nửa năm rồi, thật ra bây giờ đã là năm 2026 rồi sao?"

Sáng nay cô ấy đang ngủ nửa chừng thì đột nhiên bị gọi dậy đi làm nhiệm vụ.

「Hoa Viên Mộng Cảnh」 là một nhiệm vụ rất đặc biệt. Nửa năm trước nó vẫn là nhiệm vụ cấp A, mãi cho đến hai tháng trước có một vị dị năng giả cấp cao thực lực phi phàm cùng đồng đội của mình bị lạc trong đó, một đi không trở lại, người ta mới khẩn cấp nâng nó lên thành nhiệm vụ cấp S.

Tư Ân Viễn gọi cô ấy theo chỉ là hy vọng dị năng 「Nhập Mộng」 của cô ấy có thể giúp ích vào thời khắc mấu chốt, chứ không hoàn toàn gửi gắm hy vọng vào cô ấy.

Không ai có thể nhìn thấy được bộ mặt thật của nó. Ranh giới của nó mơ hồ như bị phủ một lớp sương mù màu hồng khổng lồ. Theo lời kể của một thợ săn duy nhất trốn thoát khỏi 「Hoa Viên Mộng Cảnh」 nửa năm trước, họ biết được rằng chỉ cần bước vào đó, bất kể là vật biến dị hay con người đều sẽ rơi vào giấc ngủ say, gương mặt lộ vẻ thư giãn hạnh phúc như đang có một giấc mơ đẹp, rồi dần dần biến thành chất dinh dưỡng.

Hơn nữa, tốc độ thời gian trôi trong 「Hoa Viên Mộng Cảnh」 cũng chậm hơn bên ngoài, tỷ lệ cụ thể chưa rõ.

Điều đáng tiếc là người thợ săn kia tuy miễn cưỡng lợi dụng dị năng của mình để tỉnh táo trốn về được, nhưng không lâu sau cũng vì vấn đề tâm thần mà tự sát. Trong bức thư tuyệt mệnh để lại chỉ viết một câu: Tôi phải quay về thế giới trong mơ rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!