Chương 35: Giải thích

"Có thể hay không không cần đi…?"

Văn Ca còn chưa kịp trả lời, thì Tuyên Tuyên rõ ràng đã hiểu đó là một sự từ chối. Cô cắn môi, hàng mi run rẩy, thấy như sắp khóc thêm lần nữa.

Nhìn thấy cô như vậy, Văn Ca không biết phải làm sao.

"Được rồi, được rồi, chị không đi." Nàng bất đắc dĩ cười, an ủi v**t v* cổ tay của Tuyên Tuyên, "Đừng khóc nhé, Tuyên Tuyên."

Đôi mắt xanh của Tuyên Tuyên ướt át, nhìn nàng với vẻ tội nghiệp: "... Tiểu Ca, thật không?"

Cô thật sự quá tủi thân, đầu mũi vẫn còn đỏ vì khóc, trông vừa tội nghiệp vừa đáng yêu. Văn Ca mềm lòng đến mức muốn tan chảy, chỉ muốn đưa tay nắn nắn mũi của Tuyên Tuyên.

"Ừ." Nàng dỗ dành Tuyên Tuyên, "Chị không đi. Đừng khóc nữa Tuyên Tuyên , nếu không thì thật sự sẽ biến thành thỏ con đấy."

Tuyên Tuyên nắm lấy tay nàng, rồi nhẹ nhàng dụi mặt vào cổ tay của nàng, mới đáp: "Ừ…"

Âm thanh đó rất nhỏ, giống như một con thú cưng đang nũng nịu.

Gương mặt mỏng manh và lạnh lẽo, mềm mại như thạch, cứ thế dán tại mu bàn tay Văn Ca, cọ cọ. Nhiệt độ cơ thể của cô luôn thấp hơn Văn Ca một chút, bây giờ cũng vậy, rõ ràng vừa mới ngủ dậy, nhưng gương mặt của Tuyên Tuyên lại không có chút ấm áp nào.

Văn Ca chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng xoa xoa gương mặt của cô.

"Ừ, Tuyên Tuyên." Nàng nói, "Rất ngoan."

… Không biết tại sao, dường như hai năm trôi qua, Tuyên Tuyên vẫn không hề lớn lên, mà lại trở nên càng thêm quấn quýt.

Văn Ca nói rằng nàng không đi, nhưng Tuyên Tuyên vẫn có vẻ không yên tâm, vẫn nắm chặt vạt áo của Văn Ca không chịu buông.

Khi Văn Ca vừa định mở miệng, nàng đã va phải đôi mắt xanh ướt át, tràn đầy lo lắng, như thể chỉ cần một giây nữa thôi sẽ khóc ra. Lập tức, mọi lời nói đều không thể thốt ra.

Nàng ngồi xuống bên giường, ôm lấy bờ vai gầy gò của Tuyên Tuyên.

"Sao lại gầy đi nhiều thế này, Tuyên Tuyên."

Tuyên Tuyên chớp chớp mắt, vô thức kéo chăn lên một chút, che chắn bản thân lại.

Cô nhỏ giọng hỏi: "... Không đẹp sao?"

Vì đã khóc quá lâu, giọng nói của cô vẫn còn hơi khàn, ngồi co lại như vậy, rõ ràng vẫn là cô bé nhỏ nhắn, có vết sẹo bỏng, mắt đỏ hoe, từng viết rằng vết thương không đẹp.

Nhìn vào, Văn Ca cảm thấy trái tim mình mềm mại đến mức không thể nào diễn tả được. Nàng thực sự không biết phải nói gì, cuối cùng chỉ có thể nhẹ nhàng vuốt tóc Tuyên Tuyên, mỉm cười với cô.

"Đương nhiên là không." Nàng cười, "Tuyên Tuyên là người đẹp nhất."

Tuyên Tuyên ngẩng mặt lên, nhìn nàng với đôi mắt ướt át, thật sao?

"Đúng vậy." Văn Ca dỗ dành cô, "Tuyên Tuyên là đứa trẻ xinh đẹp nhất."

Bị nói như vậy, Tuyên Tuyên vẫn còn cắn môi, nhìn nàng với vẻ không cam lòng.

Cô nhỏ giọng nói: "Em đã lớn rồi, Tiểu Ca, em không phải là trẻ con."

Dù nói như vậy, nhưng giọng điệu của cô vẫn mang chút trẻ con, rõ ràng vẫn là cô bé nhỏ nhắn như trước.

Văn Ca chỉ cười, tiếp lời cô: "Được rồi. Tuyên Tuyên đã lớn, Tuyên Tuyên là cô gái trưởng thành rồi."

Giọng điệu của nàng mang theo sự chiều chuộng trẻ con quá rõ ràng, Tuyên Tuyên đương nhiên nghe ra, cô không vui mà mím môi, hơi quay đi ánh mắt.

— Dù vậy, tay cô vẫn nắm chặt vạt áo của Văn Ca, không chịu buông.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!