Vì lời hứa về lễ tốt nghiệp, Văn Ca cũng đã chuẩn bị rất nhiều trong lúc đi mua sắm. Sau khi về nhà, hai người thay đồ mặc ở nhà, rồi ngồi sát nhau bên ghế sofa, cùng nhau nghiên cứu đống đồ lỉnh kỉnh vừa mua.
Tuyên Tuyên lục lọi một lúc thì nhanh chóng lôi ra được một chiếc hộp nhỏ từ đáy túi – hình chữ nhật, nền bạc, hình in trên đó đã hơi mờ.
"Cái này là... bao ngón tay." Văn Ca liền giải thích, cố gắng giữ vẻ thản nhiên, "Đeo vào đầu ngón tay. Người ta nói là sẽ vệ sinh và an toàn hơn. Muốn xem thử không?"
Văn Ca cũng là lần đầu tiên sử dụng thứ này. Thấy Tuyên Tuyên tò mò gật đầu, nàng bèn mở một cái ra, thử đeo vào ngón tay.
Thích Vô Ưu ngoan ngoãn ngồi bên cạnh nhìn, thấy thế cũng đưa tay ra khẽ chạm vào góc bao bì nhỏ hình vuông. Vẫn là nền bạc, in họa tiết hoạt hình màu đỏ sẫm, phía trên in nhỏ hương vị——
"Hương vải à?" Tuyên Tuyên nói, "Không biết có ngọt hay không…"
Cô hơi tò mò, nhưng bản thân còn đang ôm gối, nếu đụng vào mấy thứ dính dính thì lại phải rửa tay, bèn gọi: "Tiểu Ca."
Văn Ca đáp: "Ừm?"
"Tay." Tuyên Tuyên nói, "Đưa tới đây một chút."
Cô nói đến nghiêm trang, mặc dù rõ ràng đang bàn về một món đồ hỗ trợ dùng vào buổi tối hôm nay, nhưng giọng điệu lại nghiêm túc hệt như đang kiểm tra thứ gì quan trọng lắm vậy, đôi mắt xanh cũng ánh lên vẻ chăm chú. Văn Ca khẽ cười, tháo bao ngón tay ra, đưa ngón tay cho cô.
——Đầu ngón tay Tuyên Tuyên dính ít chất lỏng trong bao, ngửi kỹ thì thay vì mùi ngọt đặc trưng của vải, nó lại giống mùi nước hoa nhẹ nhàng hơn.
Nghĩ kỹ thì, nếu loại này mà có mùi hương trái cây nồng thật, chắc cũng sẽ hơi kỳ…
Tuyên Tuyên suy nghĩ, hít hít mũi, chăm chú phân biệt, Văn Ca thì để mặc cô tự nhiên thăm dò.
Nhìn từ góc độ này, đỉnh đầu Tuyên Tuyên lông xù hơi cúi xuống trông hệt như một con thú nhỏ. Mà bản thân cô cũng đang nhẹ nhàng ngửi ngửi, hơi thở phả lên ngón tay Văn Ca, làn khí nhỏ nhỏ ấy quẩn quanh, ngày càng trở nên ấm áp.
"... Giống như không ngọt lắm. Không giống vải."
Lại nghiêm túc phân biệt hồi lâu, Tuyên Tuyên cuối cùng kết luận như vậy. Sau đó cô ngẩng mặt lên, nhìn về phía Văn Ca, đôi mắt mở to một cách tò mò.
Văn Ca bị nhìn thấy có chút kỳ quái, liền mỉm cười hỏi: "Tuyên Tuyên?"
"Tiểu Ca." Tuyên Tuyên nói, "Tai của Tiểu Ca đỏ rồi kìa."
Bị cô dùng giọng điệu này nói, nhiệt độ trên mặt Văn Ca lập tức tăng cao hơn nữa.
Nàng có chút bất đắc dĩ thở dài, dùng bàn tay không dính chất bôi trơn xoa xoa hai má Tuyên Tuyên một cách mạnh mẽ: "Đáng ghét quá đi, Tuyên Tuyên."
Thích Vô Ưu bị nàng véo đến mức mặt nhăn lại, "ư ư" phản đối.
"Tiểu Ca," cô mơ hồ nói, "dính hết rồi…"
Thật sự quá đáng yêu, Văn Ca không nhịn được lại nhẹ nhàng hôn lên đôi môi mềm mại của Thích Vô Ưu để dỗ dành: "Vậy chúng ta cùng đi tắm, sau đó chuẩn bị một chút? Có được không?"
Sau khi cùng nhau tắm xong, đến lượt phải đem tất cả đồ đã chuẩn bị dọn vào phòng ngủ. Văn Ca thu dọn xong mọi thứ, còn Tuyên Tuyên cũng đã ngồi yên ở mép giường, ôm gối, dựa vào vai nàng mà suy nghĩ.
"... Tiểu Ca." Sau một lúc trầm ngâm, Thích Vô Ưu khẽ gọi nàng.
Văn Ca liền đáp: "Sao vậy, Tuyên Tuyên?"
Dưới ánh mắt mỉm cười của Văn Ca, Thích Vô Ưu nghiêng đầu, nghiêm túc nhìn nàng một lúc, rồi nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay nàng.
Cô nói: "Muốn Tiểu Ca nhẹ nhàng một chút."
Rõ ràng đang nói loại chuyện đó, tai Văn Ca lại bắt đầu đỏ lên vì xấu hổ, thế nhưng ngữ khí của Thích Vô Ưu lại vô cùng chân thành, chỉ lặng lẽ dùng đôi mắt xanh xinh đẹp ấy nhìn nàng, như thể chỉ đang nói một chuyện rất đỗi bình thường.
"... Được." Văn Ca khẽ cười đồng ý, nhẹ nhàng chạm trán vào trán cô, "Đừng lo, Tuyên Tuyên. chị sẽ rất nhẹ nhàng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!