Câu cuối của cô bay bổng, giống như còn mang theo một tia ý cười lãnh đạm mà Văn Ca chưa từng thấy qua.
Những câu nói ngắn ngủi ấy, mang theo hương vị ngọt ngào của son dưỡng, theo từng lời rơi xuống, tựa như làn khói mỏng quấn quanh khoé môi của Văn Ca, để lại một chút ấm áp rồi "vụt" tan biến.
Văn Ca sững sờ đứng đó, nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh lục của Thích Vô Ưu. Nàng một chữ cũng không nói ra được, lỗ tai đã triệt để hồng thấu.
Buổi gặp mặt bắt đầu sớm hơn dự kiến, cho đến khi nhân viên đến thông báo Thích Vô Ưu cần đi chuẩn bị thì đối phương mới xoay người rời đi, Văn Ca vẫn không thể trả lời lại được gì.
Chỉ là mãi cho đến khi buổi gặp mặt chính thức bắt đầu, Thích Vô Ưu vẫn không cởi chiếc áo khoác đó ra.
Trên mạng lưu lại rất nhiều hình ảnh từ buổi gặp mặt hôm đó. Trong một bức ảnh, Thích Vô Ưu khoác áo ngoài, phần vai áo rộng rãi rũ xuống. Rõ ràng là áo khoác rộng hơn cô một cỡ, nhưng lại không hề trông luộm thuộm hay không vừa vặn.
Ngược lại, chiếc áo khoác rộng thùng thình buông xuống, tà áo bị gió thổi bay lên một cách nhẹ nhàng, càng tôn lên sự mềm mại của chiếc váy lụa dài bên trong.
Trong làn vải nhẹ nhàng và mượt mà như dòng sông ấy, Thích Vô Ưu chỉ an tĩnh đứng đó một mình, hàng mi dài được ánh đèn hắt xuống thành một bóng mờ, đôi mắt xanh nhìn xa xăm vô định, gương mặt nghiêng trắng bệch xinh đẹp mà cô đơn.
Văn Ca không tự giác nhìn chằm chằm vào hình ảnh đó của Thích Vô Ưu thật lâu, cuối cùng đã lưu lại bức ảnh mơ hồ ấy.
Dù có lẽ là do khoảng cách quá xa, lại chụp vào ban đêm, bức ảnh có vẻ mờ ảo như phủ một lớp ánh sáng, không thể so được với bất kỳ tấm ảnh tin tức hay ảnh chính thức nào, vậy mà Văn Ca lại đặc biệt thích nó một cách khó hiểu.
Nàng luôn cảm thấy, bức ảnh này—rất giống Thích Vô Ưu. Thích Vô Ưu của đêm hôm đó.
…Từ sau đêm bị hỏi câu đó, giữa nàng và Thích Vô Ưu không còn trò chuyện thêm điều gì nữa.
Mối quan hệ từng được nới lỏng đôi chút nhờ những ly cà phê hàng ngày bỗng chốc tan biến, hai người rơi vào một sự im lặng gượng gạo đến khó chịu.
Thích Vô Ưu vẫn như trước, một mình lặng lẽ ôm cốc cà phê do trợ lý mua, ngẩn người, như thể hoàn toàn không để tâm đến lời nói của mình đêm đó, chỉ có một mình Văn Ca là rối loạn đến mức không thể chịu nổi.
…Nàng rất rõ, như vậy là không đúng.
Với lập trường của nàng, vô luận như thế nào cũng không thể có bất kỳ mối quan hệ nào với người được bảo vệ. Dù trong hoàn cảnh phức tạp và nguy hiểm này, việc Thích Vô Ưu sẽ bởi vì nàng bảo hộ mà đối với nàng sinh ra ỷ lại, cũng là chuyện bình thường, nhưng điều đó không có nghĩa là Thích Vô Ưu thật sự thích nàng.
Nếu như nàng đáp lại và có mối quan hệ gì đó với Thích Vô Ưu, thì chẳng khác nào là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.
Như vậy là không thích hợp, Văn Ca phi thường minh bạch. Vô luận là xuất phát từ đạo đức nghề nghiệp hay để bảo vệ Thích Vô Ưu, nàng đều không nên làm như vậy.
Nàng chỉ là… cảm thấy rất rối loạn.
Trong đầu Văn Ca, hình ảnh của đêm hôm đó vẫn không ngừng hiện lên. Dưới bầu trời đêm xanh sẫm, Thích Vô Ưu khoác áo choàng, ngẩng mặt nhìn nàng, đôi mắt xanh lặng lẽ phản chiếu bóng dáng nàng… cùng với nhịp tim của chính nàng.
Nhịp tim bối rối, đập thình thịch khi bị ánh mắt ấy nhìn gần đến thế.
…Nhưng, như vậy là sai.
Nếu nàng thực sự vội vàng đồng ý, thì chỉ khiến Thích Vô Ưu bị tổn thương.
Bởi vậy, những cảm xúc hỗn loạn và sâu thẳm như màn đêm hôm đó, Văn Ca đã cất chặt chúng vào một chiếc hộp, khóa lại thật kỹ. Thích Vô Ưu không nói thêm gì nữa, còn Văn Ca thì giả như chưa có chuyện gì xảy ra, coi mọi thứ vẫn như bình thường.
Kể từ hôm đó, việc mua cà phê cho Thích Vô Ưu dường như lại trở thành công việc của trợ lý cô ấy, còn Văn Ca lại rảnh rỗi hơn hẳn. Mỗi ngày chỉ còn theo sát lịch trình của Thích Vô Ưu, trong phim trường trở thành một "đồ trang trí" có chút lúng túng.
Cứ thế, bình yên trôi qua vài ngày, đoàn phim cần đi tỉnh ngoài quay mấy tháng. Ngoài khoản trợ cấp được đơn vị cấp, trợ lý của Thích Vô Ưu còn chủ động tìm gặp Văn Ca, nói rằng đã giúp nàng làm xong tất cả các thủ tục đi cùng đoàn.
Vì trách nhiệm, tất nhiên Văn Ca phải đi. Nghĩ đến những rủi ro có thể xảy ra trong chuyến đi dài, nàng còn liên hệ với sở công an nơi đến qua đơn vị mình, cố gắng giảm thiểu nguy cơ đến mức thấp nhất.
Trợ lý của Thích Vô Ưu đã đặt xe công nghệ cho nàng. Hôm đó, khi nàng đeo hành lý xuống lầu và đang chờ xe đến nhà ga cao tốc, thì bỗng nhiên nhìn thấy một màu cam rất nổi bật trong tiệm bánh ngọt dưới nhà.
Trên tấm bảng lớn viết vài chữ "Sản phẩm mới mùa thu", có ảnh những hộp bánh ngọt được chụp rất đẹp, kèm thời gian kết thúc ưu đãi giới hạn.
…Chính là hộp macaron mà trước đây nàng đã hẹn sẽ mua cho Thích Vô Ưu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!