Chương 9: (Vô Đề)

Ninh Diệc Duy bị Lương Sùng dạy dỗ xong, cả người an phận.

Đấy không phải mục đích chính của Lương Sùng, nhưng thôi, cậu ít lời thì thế gian yên tĩnh.

Về nhà Lương Sùng, bác sĩ kiểm tra kĩ lưỡng vết thương Ninh Diệc Duy, đổi xong băng gạc rồi rời đi.

Hai người ngồi cạnh nhau xem tin tức, không nói gì hồi lâu. Ninh Diệc Duy ôm chân ngả trên người Lương Sùng ngáp dài, Lương Sùng thay cậu dán miếng chống nước, bảo Ninh Diệc Duy lên lầu tắm rửa trước.

Phần mình, Lương Sùng vào thư phòng, gọi thư kí, nói cô hẹn giáo sư Khổng ăn cơm.

Không lâu sau, thư kí gọi điện hồi báo, giọng hơi xấu hổ: "Lương tiên sinh, giáo sư Khổng hỏi ngài lần này quyên góp cái gì, không quyên thì ông ấy rất bận."

Lương Sùng ngạc nhiên: "Không phải vừa mới quyên sao?"

Năm trước tập đoàn Lương Sùng ký với đại học D một hiệp ước quyên góp, xây dựng phòng thí nghiệm dưới lòng đất để đặt máy gia tốc hạt mới cho trường.

Lúc ấy là bởi Ninh Diệc Duy muốn vào nhóm nghiên cứu của Khổng Thâm Phong, mỗi đêm đọc sách, quên ăn quên ngủ, Lương Sùng nhìn không nổi. Hắn bèn gọi cho dượng mình, hy vọng ông có thể cho Ninh Diệc Duy một chỗ. Không ngờ Khổng Thâm Phong vừa nghe, công phu sư tử ngoạm*, ám chỉ Lương Sùng ông muốn máy hạt gia tốc kiểu mới.

* chỉ việc ra giá, ra điều kiện cao hoặc sự tham lam.

Lương Sùng trực tiếp cúp điện thoại. Lát sau Khổng Thâm Phong gọi lại, giọng dịu đi không ít, nói là xây phòng thí nghiệm cũng được, ông sẽ nghĩ cách.

Lương Sùng tính toán một chút, cảm thấy thoả thuận này hợp lí, liền đáp ứng.

Thoả thuận đạt thành. Đến tiệc tối, Khổng Thâm Phong uống chút rượu, rất là đắc ý bật mí với Lương Sùng: "Thật ra mình đâu có nhờ được sinh viên chưa tốt nghiệp bao nhiêu, chủ yếu để bọn nó vào tổ học hỏi bồi đắp kiến thức, thêm một đứa bớt một đứa không thành vấn đề. Hơn nữa Ninh Diệc Duy này, dượng vốn muốn nhận."

Lương Sùng tức giận đến suýt bóp nát ly rượu, từ đó về sau không thèm cho dượng mình sắc mặt tốt nữa.

Ai ngờ sau một năm không gặp, Khổng Thâm Phong càng thêm lòng tham không đáy, một bữa cơm cũng phải yết giá rõ ràng.

"Để tôi tự hỏi." Lương Sùng dứt lời, quay số Khổng Thâm Phong, chuông vang không bao lâu người ta đã tiếp.

"Tiểu Lương," Giọng Khổng Thâm Phong có vẻ trẻ hơn tuổi, ông không dùng câu từ gì nặng nề, rất tự nhiên hỏi Lương Sùng, "Không biết con có từng nghe về máy dò tìm photon đơn siêu dẫn tiện lợi?"

"Kinh phí của ngài không phải rất nhiều sao?" Lương Sùng chân thành đặt câu hỏi. Hắn biết kinh phí nghiên cứu khoa học của Khổng Thâm Phong nhiều nổi danh cả nước.

"Sinh sôi là cây rụng tiền, tiết kiệm là chậu châu báu." Khổng Thâm Phong trả lời.

"......" Lương Sùng nhắm mắt, điều chỉnh cảm xúc xong, trực tiếp nói với Khổng Thâm Phong, "Lần này lại là về Ninh Diệc Duy."

Khổng Thâm Phong đầu kia im lặng vài giây, bỗng nhiên nghiêm túc hẳn, tiếp lời Lương Sùng: "Ninh Diệc Duy làm sao vậy? Con nói thẳng đi."

Lương Sùng không khách sáo, tóm tắt đơn giản nội dung email Ninh Diệc định gửi, lại đề cập chuyện buổi chiều Khổng Tổng tranh chấp với Ninh Diệc Duy; hy vọng Khổng Thâm Phong đừng quá chuyên chú học thuật mà quên dạy dỗ con cái, để Khổng Tổng hiểu phẩm đức làm người cơ bản là gì, thôi lấy việc khiêu khích và hãm hại bạn học làm vui.

Hơn hết, tính tình Ninh Diệc Duy và Chu Tử Duệ đều thuộc loại không biết tự vệ sao cho đúng, và phòng thí nghiệm ngầm còn đang giai đoạn đầu xây dựng.

Khổng Thâm Phong trầm mặc trong chốc lát, nói đã biết rồi cúp máy.

Lương Sùng ngồi giữa phòng một lúc. Hiện tại thư phòng hắn không còn mấy đồ của hắn nữa, phần lớn là sách của Ninh Diệc Duy. Thời mới quen Ninh Diệc Duy tất nhiên không như vậy, lúc ấy hắn học cấp hai, sống cùng cha mẹ, Ninh Diệc Duy đi vào thư phòng hắn, nhìn thấy một tường đầy sách của hắn, không dời mắt nổi.

Ninh Diệc Duy luôn rất đơn giản, đơn giản đến mức liếc một cái là có thể nhìn thấu, ghét thì nói ghét, thích thì nói thích.

Ghét bất công, ghét đi lối tắt, ghét đẩy đưa, ghét giả dối, ghét cái ác, ghét nhận sai.

Thích định lý ngắn gọn, thích có thể giải mã mọi câu hỏi bản thân đặt ra.

Thế giới xung quanh Ninh Diệc Duy tựa một quả bóng sinh thái bé nhỏ, rất khép kín, lại có nề nếp mà tự vận hành.

Thời mới quen, Lương Sùng không thường cùng Ninh Diệc Duy tiếp xúc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!