Trên đường về nhà, Lương Sùng chưa phát hiện Ninh Diệc Duy trộm dấu diếm tình trạng vết thương, thái độ với cậu khá tốt. Hắn cầm cặp cậu đặt ở băng sau, không mở cửa xe cho nhưng cũng tính là đãi ngộ đột phá rồi.
Thấy Ninh Diệc Duy cúi đầu mân mê di động, Lương Sùng tùy ý hỏi: "Lại nhắn tin với Chu Tử Duệ?"
Ninh Diệc Duy liếc Lương Sùng, phủ nhận: "Em gửi mail cho giáo sư Khổng."
"Khổng Thâm Phong?"
"Ò," Ninh Diệc Duy lua ngón tay gõ chữ, không ngẩng đầu lên mà nói, "Tử Duệ nói gửi cũng vô dụng, nhưng em vẫn muốn gửi."
"Nói gì trong đó?"
Ninh Diệc Duy gõ tới chỗ cảm xúc dạt dào, lát sau mới trả lời Lương Sùng: "Giải thích vụ họp thường kỳ của nhóm nghiên cứu."
"Tuần này ông ấy về phải không?" Lương Sùng hỏi Ninh Diệc Duy, "Tối hôm qua có nghe Khổng Tổng nói."
"Chỉ về mấy ngày, em chắc chắn không gặp được……" Ninh Diệc Duy nghĩ đến câu "video call với bố" của Khổng Tổng mà chán, buông di động xuống, nói với Lương Sùng, "Thằng em họ này của anh rốt cuộc giống ai vậy, đặt cạnh nhân phẩm của giáo sư Khổng quả thực khác nhau một trời một vực!"
Khổng Thâm Phong là vị giáo sư Ninh Diệc Duy kính trọng nhất ở trường, là thần tượng nhiều năm của cậu. Giáo sư Khổng cũng xuất thân từ đại học D, tốt nghiệp chính quy xong ra nước ngoài học tiếp tại một trường nổi tiếng. Năm ba mươi hai tuổi, ông mặc kệ áp lực bủa vây mà trở về trường cũ, dẫn dắt tổ nghiên cứu ngủ đông 5 năm mang tiếng là gánh hát rong, tạo nên thành quả mang tính đột phá.
Thời trẻ, việc của tổ khiến ông luôn bận bịu, tận khi Ninh Diệc Duy nhập học mấy năm trước mới đột nhiên công bố tin tức tuyển nhận sinh viên chưa tốt nghiệp.
Đối với những sinh viên đang học tập nghiêm túc, được nhận vào tổ nghiên cứu của Khổng Thâm Phong sẽ đem lại rất nhiều lợi ích.
Một mặt, Khổng Thâm Phong có danh tiếng, so ra không kém những nhà vật lý học nước ngoài, nếu có thể làm thân, cọ một phong thư đề cử, hoặc trở thành môn đệ của ông thì đều là chuyện tốt; mặt khác, Khổng Thâm Phong nghiên cứu hay làm người đều nghiêm túc, dù ít có cơ hội trò chuyện cùng ông cũng có thể đi theo học được không ít. Bởi thế dù tổ này có tiếng yêu cầu cao, không dễ sống, ứng viên vẫn luôn nhiều như cá diếc qua sông.
Ninh Diệc Duy và Chu Tử Duệ suốt hơn nửa năm đầu huyền lương, chùy thích cổ*, vượt năm ải, chém sáu tướng, mới vào được tổ.
* (đầu treo xà, dùi đâm đùi) (Tam Tự Kinh): Tôn Kính triều Tấn khi đọc sách đã cột tóc của mình lên trên xà ngang để tránh ngủ gật. Thời chiến quốc, Tô Tần mỗi khi đọc sách cảm thấy mệt mỏi, buồn ngủ liền lấy cái dùi đâm vào đùi mình. Tất cả bọn họ đều không cần đến người khác phải nhắc nhở thúc giục mà tự giác đọc sách.
Khổng Thâm Phong rất nghiêm khắc, tính cách cũng dị, không khéo đưa đẩy, thêm chút không đen là trắng*, nhưng ông rất tốt với Ninh Diệc Duy dù cậu chỉ là một sinh viên năm tư bình thường. Lí do có lẽ như lời ông từng nói, từ trên người Ninh Diệc Duy, ông thấy được bóng dáng mình ngày trẻ.
* không đen là trắng: giữa màu đen và trắng còn rất nhiều màu trung gian, nhưng tư tưởng này quả quyết không phải màu đen thì là màu trắng luôn, tức chỉ những người có suy nghĩ quá một chiều, quá "tuyệt đối", kiểu người tốt là người tốt, xấu là xấu trong khi đa phần con người ai cũng có đồng thời cả mặt tốt và xấu, dù là tội phạm hay cha xứ.
Sau khi Ninh Diệc Duy vào tổ, tần suất giáo sư Khổng xuất hiện ở buổi họp thường kỳ tăng rõ rệt. Thậm chí lúc ở Tokyo, ông vẫn chủ động gửi mail, đề cử mấy bài mình mới viết cho Ninh Diệc Duy xem, còn muốn Ninh Diệc Duy đọc xong viết lý giải cá nhân gửi ông.
Trước khi vào tổ, bởi sùng bái Khổng Thâm Phong, Chu Tử Duệ và Ninh Diệc Duy thăm hỏi hết tần tật có thể những gì liên quan đến giáo sư Khổng, đọc qua tất cả tin tức, nhưng hai người chưa từng thấy giáo sư Khổng nhắc đến con mình. Thời điểm Khổng Tổng được trợ giáo mang đến phòng thí nghiệm, Ninh Diệc Duy và Chu Tử Duệ cùng lắp bắp kinh hãi, sau đó càng tiếp xúc càng cảm thấy quái dị.
Chu Tử Duệ nói "máu mủ tình thâm", đó là sự thật. Nhưng Ninh Diệc Duy ruột thẳng, ghét quanh co lòng vòng, cũng lo giáo sư Khổng không được chứng kiến chuyện lui tổ rồi tưởng giả hoá thật. Cậu dứt khoát miêu tả một lượt nguyên nhân diễn biến của sự việc theo cái nhìn khách quan, không đề cập gì chuyện Khổng Tổng làm lúc chiều. Cậu chỉ muốn để giáo sư Khổng phân xử, trong tình huống như vậy, cậu và Chu Tử Duệ liệu có xứng đáng ở lại tổ hay không.
"Không biết," Lương Sùng trả lời Ninh Diệc Duy, "Anh không thường xuyên gặp cả nhà đó lắm, không thân."
"Anh đúng là đang trong phúc mà không biết phúc," Ninh Diệc Duy khiển trách hắn, "Giáo sư Khổng là dượng anh, anh lại không thân. Anh biết không, từ trên người giáo sư Khổng, anh có thể học được biết bao nhiêu điều, không chỉ là tri thức học thuật mà còn là mỹ đức. Nếu anh thường xuyên liên lạc với ông, dám chắc anh sẽ thiện lương hơn hiện tại."
Lương Sùng mặt vô cảm quét mắt về phía Ninh Diệc Duy: "Anh không mỹ đức không thiện lương?"
"Không phải ý đó," Sự lưu manh thường ngày của Lương Sùng đã khiến Ninh Diệc Duy ám ảnh. Ninh Diệc Duy vừa bị liếc một cái, vội vàng bào chữa, "Em tiện mồm thôi mà, không cần nghiêm túc."
Lương Sùng không nóng không lạnh nói: "Giáo sư Khổng của em bận quá, mười lần họp gia đình thì chín lần không trình diện. Cũng là mỹ đức sao?"
"Giáo sư Khổng bận thật mà," Ninh Diệc Duy thấy Lương Sùng dám nghi ngờ Khổng Thâm Phong bèn thẳng lưng phản bác, "Thầy bận tìm tòi chân lý, bận trả giá vì nhân loại. Là một người trong nhà, anh đáng lẽ phải càng thấu hiểu càng tôn trọng sự phấn đấu cả đời vì khoa học của thầy chứ."
Lương Sùng đột nhiên bật xi nhan quẹo phải, ngừng xe bên đường, tắt máy, nheo mắt đánh giá Ninh Diệc Duy: "Ninh Diệc Duy, em hôm nay rất lạ."
Hắn cởi dây an toàn, tiến đến gần Ninh Diệc Duy.
Ninh Diệc Duy lưng chạm cửa xe, cố gắng trấn định: "Anh nói gì em không hiểu, mau lái xe đi."
"Đúng không?" Lương Sùng chẳng biết tế nhị mà vạch trần Ninh Diệc Duy, "Tâm tình em không tốt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!