Tám giờ sáng hôm sau, bác sĩ tới phòng kiểm tra thì Ninh Diệc Duy đã tỉnh, tinh thần phấn chấn nhắn tin với Chu Tử Duệ. Hai người cùng nhau thiết lập giải pháp nhằm xin xỏ bác sĩ cho cậu xuất viện, bởi chiều nay bọn họ có tiết.
Bác sĩ chính vào cửa trước, theo sau là các bác sĩ hỗ trợ và y tá. Ninh Diệc Duy mắt sắc phát hiện trong đám người kia có cả chị y tá giúp cậu cầm máu tối qua.
Bác sĩ cúi đầu nhìn bệnh án, hỏi Ninh Diệc Duy: "Tối qua miệng vết thương nứt à?"
Ninh Diệc Duy cười cười với chị y tá, nhanh nhảu trả lời: "Tối qua em xoay người hơi mạnh nên nứt một chút, gần như không chảy máu, người rất mạnh khoẻ, còn không chóng mặt."
"Thật không." Bác sĩ tiến đến gần, bảo Ninh Diệc Duy ôm đầu gối, cẩn thận kiểm tra vết thương sau tai cậu.
Lương Sùng đi vào cùng thư ký, trong tay xách theo quần áo để Ninh Diệc Duy tắm rửa, vừa lúc nghe thấy cuộc đối thoại của bác sĩ và Ninh Diệc Duy. Hắn lên tiếng cảnh cáo cậu: "Trung thực chút đi." Rồi hỏi bác sĩ: "Miệng vết thương lớn như vậy, tối qua còn chảy không ít máu, có cần nằm viện quan sát thêm vài ngày không?"
Bác sĩ xem xét một hồi, hỏi Ninh Diệc Duy mấy vấn đề, khai đơn chống viêm, dặn dò Lương Sùng: "Không nằm thêm cũng được, nhưng xuất viện rồi vẫn cần tĩnh dưỡng."
"Bác sĩ, trường em rất tĩnh," Ninh Diệc Duy xen mồm, "Em học vật lý, không cần lao động chân tay."
Bác sĩ gật đầu, nói: "Cũng không được dùng não quá nhiều."
Ninh Diệc Duy nghẹn họng, kính cẩn biện giải: "Chỉ phải học chút kiến thức cơ bản thôi ạ."
Lương Sùng khoanh tay đứng cạnh. Ban đầu hắn không tham gia, sau thấy khát vọng xuất viện của Ninh Diệc Duy quá mức mãnh liệt, đợi bác sĩ dặn dò xong thì từ bi nói: "Xuất viện vậy."
Ninh Diệc Duy vui sướng thay quần áo, theo Lương Sùng ra cổng, bởi quá tung tăng nên bị Lương Sùng giữ tay dắt đi.
Cầm lái vẫn là nữ thư kí ấy. Lương Sùng thấy Ninh Diệc Duy vừa lên xe đã chơi di động, bèn duỗi tay giật máy cậu, cài dây an toàn cẩn thận xong mới trả.
Ninh Diệc Duy sớm quen thuộc lối hành xử độc tài của Lương Sùng. Cậu lấy di động về, nhanh nhẹn báo tin vui cho Chu Tử Duệ, lại lắt léo hỏi Lương Sùng: "Hai giờ chiều em có tiết, nên đi bằng gì nhỉ?"
Lương Sùng ôn hòa cười với Ninh Diệc Duy: "Vẫn nghĩ đến chuyện đi học?"
Ninh Diệc Duy đúng lý hợp tình nói: "Em xuất viện rồi, sao có thể trốn học được?"
"Vừa xuất viện hôm nay đã tính nhảy nhót luôn rồi," Lương Sùng lạnh lùng nói, "Bác sĩ Lý dặn không được dùng não quá độ, ở nhà tĩnh dưỡng, em nghe như gió thoảng bên tai sao."
"Bậy nào," Ninh Diệc Duy bác bỏ, "Ở trường em luôn lẳng lặng đi vào khu học, lẳng lặng lên lớp nghe giảng, lẳng lặng tan tiết mà. Với cả vật lý Plasma đại cương thì cần gì dùng não? Em có phải Khổng Tổng đâu, nó học vật lý Plasma mới suy kiệt trí nhớ đó."
Xe đột nhiên hãm lại, dây an toàn siết lấy bả vai Ninh Diệc Duy. Ninh Diệc Duy ngẩng đầu nhìn thoáng gương chiếu hậu, vừa lúc giao mắt với nữ thư kí. Ánh mắt của cô kì kì, nhưng Ninh Diệc Duy không mấy bận tâm.
Lương Sùng nhìn Ninh Diệc Duy trong chốc lát, vươn tay bóp mặt cậu: "Hiểu rồi còn đi học làm gì."
Hắn bóp khá mạnh, Ninh Diệc Duy chỉ có thể phát âm lúng búng nhưng vẫn kiên trì lên tiếng: "Giảng viên tiết chiều nay là giáo sư Chu người tuyển em vào trường. Thầy dạy mỗi năm tiết, đây đã là tiết cuối cùng. Nếu em không đi, thầy nhất định sẽ thất vọng. Thầy có tuổi rồi, là bậc lão làng, là ngôi sao sáng về Plasma của nước mình đó."
Lương Sùng không ừ hử, như thể lười dây dưa với cậu. Hắn trực tiếp mở notebook, bắt đầu xem kế hoạch quảng cáo mới của công ty, vừa xem vừa chỉ bảo Ninh Diệc Duy: "Không phải còn Chu Tử Duệ sao? Nhờ cậu ấy xin nghỉ cho em, lí do là đến quán bar nhảy disco bị người ta đánh trọng thương, ngôi sao sáng sẽ thấu hiểu thôi."
Ninh Diệc Duy bị cái tên Lương Sùng không chịu nói lý này bức cho cạn lời. Cậu giương mắt phát hiện nữ thư kí lại quan sát mình, trong lòng càng thấy kỳ quái. Lương Sùng đang xem kế hoạch cạnh bên lên tiếng: "Laila, đi quá rồi, giao lộ phía trước quẹo trái."
"À à, thật xin lỗi." Nữ thư kí phản ứng, lập tức thấp giọng xin lỗi Lương Sùng, hướng bên trái mà quẹo.
Mấy năm nay cô công tác tại bộ phận thư kí, gần đây thư kí chính đi nước ngoài nên được cất nhắc vào vị trí hiện tại. Cô chưa tiếp xúc nhiều với sinh hoạt đời tư của Lương Sùng, chỉ thỉnh thoảng nửa đêm đưa đón Lương Sùng tăng ca từ công ty về nhà, hoặc tinh mơ theo Lương Sùng đến đất khách đàm phán. Cô luôn cảm thấy, Lương Sùng thực chất là một người máy trà trộn vào thế giới loài người.
Tính cách, năng lực hay ngoại hình đều không khác gì trí tuệ nhân tạo chế tác theo tiêu chuẩn sách giáo khoa, tây trang vĩnh viễn phẳng phiu, khí chất trầm ổn đáng tin cậy, nói chuyện với ai cũng ôn tồn lễ độ, một giọt không rơi*.
* (tích thuỷ bất lậu – một giọt nước cũng không rò rỉ) mô tả cách làm việc rất cẩn thận, chu đáo, hoàn hảo.
Nhưng hôm nay chứng kiến dáng vẻ Lương Sùng đối đãi Ninh Diệc Duy, cô mới phát hiện cái gì cũng có ngoại lệ của nó.
Trong xe yên ắng chừng hai phút, Lương Sùng mắt nhìn máy tính, miệng khều Ninh Diệc Duy: "Sao không nói gì."
Ninh Diệc Duy nhìn nhìn Lương Sùng, làu bàu: "Em muốn đi học ó." Cậu ủ rũ nhắn Chu Tử Duệ: "Lương Sùng không cho tao đi học."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!