Đầu Ninh Diệc Duy đau nhói như có chục chiếc kim châm từ vành tai lên đỉnh, chui vào da thịt, đâm thủng cốt cách, khuấy đục tư duy.
Những khung cảnh hỗn độn chuyển động tựa trang chiếu, luân phiên xuất hiện trong đầu cậu, không thể kiểm soát, không thể bỏ qua.
Tâm điểm trong khung cảnh ấy là kí tự và phương trình biến hoá không ngừng, phương trình viết xuống từ màn trời, viết sang núi cao biển rộng, phủ kín toàn bộ tầm nhìn; nhân vật phụ là ba mẹ cậu, Lương Sùng, Chu Tử Duệ, giáo sư Khổng, cùng vài kẻ râu ria khác.
Mọi người bay nhảy trên mớ phương trình, Ninh Diệc Duy muốn giữ họ lại. Cậu vượt qua hàng loạt chướng ngại, mở hàng loạt cánh cửa dựng từ thông số.
Khi mở cánh cửa cuối cùng, thứ Ninh Diệc Duy thấy trước tiên là một đôi chân đeo giày bóng rổ, trên nữa là quần đùi thể thao, rồi bóng rổ trước ngực, rồi một khuôn mặt.
Khuôn mặt người đàn ông ở hộp đêm, đang mỉm cười nhìn cậu.
Ninh Diệc Duy bừng tỉnh, mồ hôi đầm đìa, phát hiện mình nằm trên một chiếc giường lớn.
Cậu đang ở bệnh viện. Rèm giường không kéo, ánh đèn đối diện tờ mờ chiếu rọi chiếc giường sô pha, cùng Lương Sùng trên đó.
Ninh Diệc Duy điều chỉnh hô hấp, phát ngốc nhìn Lương Sùng.
Trên eo Lương Sùng đắp tấm chăn mỏng, mặt hướng về phía Ninh Diệc Duy. Sô pha quá hẹp, hắn ngủ không sâu giấc, Ninh Diệc Duy cách hơn năm mét vẫn thấy đôi mày hắn nhăn nhíu. Mấy ngày nay bệnh viện đông, phòng lớn đã chật, phòng bệnh thường chỉ có sô pha, không có phòng kèm theo.
Ninh Diệc Duy nghĩ thầm, Lương Sùng quen sống nhung lụa, nằm sô pha xem như trải nghiệm mới.
Khép mắt, Ninh Diệc Duy lại nảy lên ý nghĩ, Lương Sùng cũng cam tâm tình nguyện gác đêm cho Khổng Tổng thế này sao?
Chắc chắn là không.
Ninh Diệc Duy nằm ngửa không thoải mái, định trở mình, ai ngờ tai sau lập tức nhói lên, trên da âm ấm như có chất lỏng tuôn chảy.
Hẳn vết thương lại đổ máu. Chất lỏng dần thấm ướt băng gạc nhưng Ninh Diệc Duy không định rung chuông gọi người. Con người Lương Sùng có chút nóng tính, bị đánh thức sẽ không vui, chỉ là hắn chẳng để ai nhận ra.
Ninh Diệc Duy dịch đến mép giường giật hai tờ khăn giấy, lót phía dưới băng gạc, thầm mong máu đừng chảy ra vỏ gối.
Vừa nãy Lương Sùng nhờ bác sĩ giúp cậu xem lại vết thương, bác sĩ nói vết thương của Ninh Diệc Duy tương đối khó giải quyết. Nó không quá sâu, thực tế giống vết xước hơn vết cắt, không cách nào khâu lại, chỉ có thể khử trùng sau đó đợi nó tự lên vảy.
Ninh Diệc Duy bị thương luôn khó lành, dây thần kinh vận động còn kém, khi bé mỗi lần học thể dục là mình mẩy xây xát. Bố mẹ cậu thiếu hiểu biết, xót con nhưng chẳng nghĩ đến việc dẫn con đi khám.
Sau đó có lần, mẹ Lương Sùng là Khang Mẫn Mẫn nhìn thấy, hỏi han rồi mang Ninh Diệc Duy đến bệnh viện nhà mình kiểm tra mới phát hiện Ninh Diệc Duy mắc chứng máu khó đông do di truyền. Bà nhờ bác sĩ viết giấy gửi trường học, giúp Ninh Diệc Duy thoát khỏi nỗi khổ thương tật.
Bố mẹ Ninh Diệc Duy đều chỉ tốt nghiệp cấp 2, mười mấy tuổi xuống thành phố làm công, được đồng hương mai mối, thương nhau rồi kết hôn, xây nhà dựng cửa ở thành phố D.
Trước khi hợp tác mở siêu thị, bố Ninh Diệc Duy Ninh Cường làm thợ cả ở một xưởng sản xuất thủ công, mẹ Lục Giai Cầm làm bảo mẫu ở nhà Lương Sùng, phụ trách công việc lặt vặt. Lục Giai Cầm cần cù, chăm chỉ, trung thực, làm cho Khang Mẫn Mẫn hai năm, mỗi tháng chỉ nghỉ bốn ngày. Trong khoảng thời gian ấy, Ninh Diệc Duy và Ninh Cường chưa từng gặp qua người Lương gia.
Ninh Diệc Duy không giống những đứa trẻ khác. Cậu chán ghét ra ngoài chơi đùa, chán ghét các bạn học, chỉ yêu thích sách vở. Năm tám tuổi, cậu vào một trường cho con công nhân nhập cư ở vùng ngoại ô, thành tích tốt nên nhảy hai lớp, lại thể hiện xuất sắc trong cuộc thi chung, được hiệu trưởng của trường trọng điểm thành phố lấy về.
Lần đầu tiên cậu tới nhà Lương Sùng là vào kì nghỉ hè lớp 4, sắp sửa nhập học trường mới.
Lúc ấy Ninh Cường đột nhiên bị thuyên chuyển đến công xưởng mới ở phía bắc, huấn luyện người mất nửa tháng. Ninh Diệc Duy có tự lập đến mấy cũng chỉ là đứa trẻ mười tuổi, Lục Giai Cầm không yên tâm để con ở nhà một mình. Bà đành trao đổi tình huống trong nhà với Khang Mẫn Mẫn, hy vọng trong mười mấy ngày chồng đi vắng, cô chủ có thể châm chước cho bà về nhà mỗi tối để chăm con.
Khang Mẫn Mẫn nghe Lục Giai Cầm nói xong, lập tức đề nghị Ninh Diệc Duy vào luôn phòng khách mà ở, vừa đảm bảo Ninh Diệc Duy ăn đủ ngủ yên, lại đỡ phiền Lục Giai Cầm mỗi ngày lặn lội xa xôi.
Lục Giai Cầm ngượng ngùng, từ chối đủ kiểu nhưng Khang Mẫn Mẫn nhất quyết kiên trì, cuối cùng phái luôn xe riêng đến đón Ninh Diệc Duy.
Khi Ninh Diệc Duy được đón về, Lương Sùng đang ngồi trên sô pha phòng khách xem tin tức. Câu đầu tiên hắn nói với Ninh Diệc Duy là, "Chào em, anh là Lương Sùng".
Hiện giờ nhớ lại, Ninh Diệc Duy phát hiện con người Lương Sùng rất trong ngoài bất nhất.
Mới tiếp xúc rất thân thiện rất lễ phép, có giáo dưỡng, không kiêu căng, khách khí với Ninh Diệc Duy vô cùng. Sau đó không biết bắt đầu từ hôm nào, hình như là trong một đêm, Lương Sùng đột nhiên trở nên không thiện lương.
Thật ra kiểu xấu xa của hắn không hẳn thuộc loại hết thuốc chữa. Ninh Diệc Duy giật thêm khăn giấy, mông lung nghĩ ngợi, chỉ là hắn không phải hoàn mỹ vô khuyết thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!