6:30 tối, Tokyo, Khổng Thâm Phong nhận được điện thoại từ trợ giảng của mình, Thôi Hà.
Thôi Hà báo cáo ông chuyện email nặc danh vài phút trước, thú nhận anh ta tự chủ trương ép trực ban quản lý đóng cửa hệ thống, hiện tại hầu hết email đã được xoá, lại hàm súc ám chỉ, Khổng Tổng từng giúp anh ta thông báo đổi lịch cuộc họp thường kì. Sau chót, anh ta bổ sung: "Tuy email được xoá khỏi cơ sở dữ liệu, nhưng người gửi chỉ cần giữ ảnh chụp thì vẫn có thể gửi tiếp."
Khổng Thâm Phong im lặng một lúc, nói mình biết rồi, nhờ quản lý viên tạm thời khoan mở lại hệ thống email, ông lập tức liên hệ hiệu trưởng xử lí Khổng Tổng, nếu quản lý viên gặp bất kì khó khăn gì, ông sẽ ra mặt giúp, tuyệt đối không để bên đó chịu thiệt thòi.
Cúp điện thoại, ông nhìn màn hình đang sáng, trong đầu tua nhanh vài khung cảnh gia đình rời rạc.
Những ngày gần đây ông thường tự hỏi, cách giáo dục Khổng Tổng của mình và Khang Dĩ Hinh rốt cuộc sai từ bước nào, còn cơ hội sửa chữa không.
Lần đầu tiên làm cha mẹ, có người thành công, có người thất bại, ông chắc chắn là loại thất bại.
Có lẽ dấu hiệu về khiếm khuyết trong nhân cách của Khổng Tổng xuất hiện khá sớm. Nếu ông cương quyết một chút, Khang Dĩ Hinh bớt dung túng một chút, liệu có khi nào Khổng Tổng sẽ khác hiện tại.
Xưa nay phạm lỗi, Khổng Tổng dường như chưa bao giờ phải chịu phạt. Khổng Thâm Phong hoài nghi Khổng Tổng không nhận thức được, vài mánh khôn ranh và bối cảnh gia đình chẳng thể bao bọc nó khỏi mọi biến cố trên đời.
Chuyển trường cũng được, rời tổ cũng tốt, vốn Khổng Tổng đâu có thuộc về cái trường này. Nếu nó muốn học, đáng lí nó phải tự thi, mà tổ nghiên cứu của ông cũng không chào đón bất kì sinh viên nào học tập gian dối.
Đặc quyền không phải luôn luôn có thể phô trương.
Không tiếp tục vì tình thương của một người cha, vì vẻ ngoài tốt đẹp của gia đình mà thoả hiệp, chính là giải pháp Khổng Thâm Phong cho là tận gốc nhất.
Khi màn hình sắp sửa tối lại, Khổng Thâm Phong cầm máy lên lần nữa.
Giây phút này, Khổng Thâm Phong cảm thấy trong mình một mảnh thấu suốt chưa từng có.
Bất kể không chung dòng máu, bất kể lương tâm dằn vặt ông và vợ, hôm nay hẳn phải làm tráng sĩ cắt cổ tay, để Khổng Tổng thông qua con đường nhập học tiêu chuẩn, tiếp nhận quy trình xử lý chính xác, thoát ly cánh chim cha mẹ, lần đầu tiên nên người, học cách gánh vác trách nhiệm, trả giá sai lầm.
Mắt Khổng Thâm Phong ngưng trên màn hình vài giây, trước tiên gọi cho Lương Sùng.
Chu Tử Duệ có hẹn với anh họ 7 giờ tới phòng y kiểm tra trang phục đạt chuẩn quê mùa, sau đó cùng nhau xuất phát đến chỗ giao lưu.
Tối nay Ninh Diệc Duy không có việc gì, quyết định đưa Chu Tử Duệ qua đó.
Từ nhà ăn đến phòng Bành Triết Phi phải đi gần hai mươi phút, hai người chậm rãi di chuyển, khi băng qua thư viện, họ trông thấy dưới tầng một đám hỗn loạn.
Có người cao giọng hô to, lại tức khắc im bặt.
Chu Tử Duệ lẫn Ninh Diệc Duy đều gan bé, nhưng cũng đều rất tò mò, hai người liếc nhau, đùn đẩy nhau chen vào.
Những người đằng trước chắn hết tầm nhìn, Ninh Diệc Duy ngó quanh thấy không ai chú ý, ngơ ngác nhón chân ngước cằm, muốn xem rõ thực hư.
Thế nhưng rướn dài cả cổ cũng chỉ thấy được, bên trong hình như là lãnh đạo trường và chú công an đang vây quanh một sinh viên.
"Bạn ơi," Ninh Diệc Duy hỏi một sinh viên nữ chen ra phía ngoài, có vẻ đã theo dõi xuyên suốt quá trình, "Có chuyện gì vậy?"
"À," sinh viên kia quay sang, trả lời Ninh Diệc Duy, "Hình như trường mình có sinh viên bị tình nghi sỉ nhục phỉ báng người khác trên mạng, nội dung rất nghiêm trọng, đối phương báo án, hiện tại cảnh sát muốn mang về thẩm tra."
"Ầy!" Ninh Diệc Duy thật lòng thật dạ cảm thán, không biết nên nói gì, loại hành vi bạo lực trên mạng này quá xa lạ với cuộc sống của cậu.
Chu Tử Duệ chen không được, thôi thì không xem nữa, ghé sang đây hóng ké.
"Sinh viên này là con của viên chức nhà trường," cô gái nói tiếp, "Chẳng biết của vị giáo sư nào, ồn ào la lối bố tôi mẹ tôi, còn đòi gọi điện thoại."
Ninh Diệc Duy lắc đầu, tỏ như hiểu lắm: "Con của công nhân viên chức nhập trường quá dễ, chế độ có vấn đề."
"Không, không sai," Chu Tử Duệ phụ họa, "Trường, trường mình không công chính, không biết bao, bao giờ mới sửa đổi."
Hóng chuyện một hồi, thời giờ sắp muộn, Ninh Diệc Duy và Chu Tử Duệ hối hả chạy về, mới kịp 7 giờ đúng tới chỗ Bành Triết Phi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!