"Thế này nhé," Bành Triết Phi phân chia chỗ ngồi cho mọi người, "Tôi ngồi đầu tiên bên trái, Duệ Duệ cạnh tôi, lão Thôi ông ngồi bên phải Duệ Duệ, lão Thời ngoài cùng."
"Tốt, lặp lại đi." Thôi Hà vừa dứt lời, điện thoại quăng trên bàn rung vang, anh ta lập tức cầm lên xem, "Xin đừng là sếp gọi nha."
"Ầy, lão Khổng nhà ông thật lắm chuyện." Thời Kiệt lắc đầu, lại hỏi Bành Triết Phi, "Tử Duệ đọc thuộc truyện cười tôi gửi chưa, em tôi bảo con gái siêu ghét mấy trò kiểu đó luôn."
Bành Triết Phi chưa kịp trả lời đã nghe Thôi Hà chửi tục một câu: "Cái đéo gì đây!"
Hai người kia chưa từng nghe Thôi Hà văng tục bao giờ, lắp bắp kinh hãi, ghé lại gần xem, màn hình điện thoại Thôi Hà đang mở email kia, tiêu đề là "Rõ như ban ngày, Ninh Diệc Duy khoa vật lý cận đại cùng bạn thân đồng tính đứng sau thư viện say đắm ôm hôn".
Bài viết thao thao bất tuyệt mắng Ninh Diệc Duy đạo đức bại hoại, "Ở lớp xa lánh bạn học", "Sao chép luận văn", "Thông qua quan hệ với bạn thân đồng tính, đi cửa sau vào danh sách nhảy lớp và tổ nghiên cứu nổi tiếng toàn trường" vân vân mây mây.
Kèm theo bên dưới có 5 bức ảnh, Thôi Hà mở thử một bức, độ phân giải không cao, trông cứ như chụp lén, ống kính zoom hết cỡ, nhưng ai biết Ninh Diệc Duy đều có thể nhận ra cậu.
"Trò gì đây," Thời Kiệt khiếp sợ đến rớt cằm, nói với Thôi Hà, "Khoa mấy ông có chuyện gì vậy?! Xì căng đan lớn đó!"
"Đừng ồn," Thôi Hà chau mày nghĩ ngợi, click mở người nhận tin, sửng sốt hai giây, nói, "Gửi hết mọi người trong tổ."
Anh ta cẩn thận kiểm tra, bổ sung: "Ngoại trừ sếp và Ninh Diệc Duy."
"Chắc chắn chứ?" Bành Triết Phi nheo mắt, nói Thôi Hà, "Tổ các ông có nội gián rồi."
Thôi Hà không đáp, xem hết những ảnh còn lại, ảnh nào cũng thấy mặt Ninh Diệc Duy, nhưng không thấy mặt người "bạn thân đồng tính" mà kẻ gửi mail nói đến, chỉ nhìn ra người ấy cao hơn Ninh Diệc Duy kha khá, khoác áo khoác.
"Ninh Diệc Duy trông thế nào, tôi gặp qua chưa?" Thời Kiệt không rõ nội tình, nhiều chuyện hỏi, "Rốt cuộc cậu ấy vào tổ kiểu gì, sếp ông quản lí mà cho đi quan hệ á?"
"Ninh Diệc Duy mà phải đi quan hệ à, là đường đường chính chính thi được," Thôi Hà một mực chắc chắn, "Tuyệt đối không có gian lận, kẻ gửi tin nhắm mắt viết bừa đấy."
Bành Triết Phi ghé gần Thôi Hà, xem xét kỹ email, chỉ vào hậu tố người nhận, nói "Đều là edu đó", lại chậm rãi chuyển mắt sang Thời Kiệt, nhìn hắn không nói lời nào.
Thôi Hà thấy ánh mắt của Bành Triết Phi, lập tức tỉnh ngộ, cùng Bành Triết Phi nhìn chằm chằm Thời Kiệt.
Thời Kiệt bị họ nhìn đến nổi da gà, dựa lưng vào ghế, cảnh giác: "Mấy ông nhìn tôi làm gì?!"
"Hôm nay ông trực ban, không phải có quyền truy cập thông tin trung tâm sao?" Bành Triết Phi nói.
Thôi Hà xem đồng hồ: "81 người nhận, không nhiều lắm, trước tiên ông đóng cửa hệ thống trong mười phút, xoá tin khỏi cơ sở dữ liệu rồi sau đó mở lại."
"Cái gì," Thời Kiệt phát hoảng, "Mấy ông điên hả, muốn hại chết tôi phải không! Tôi còn chưa được chuyển chính thức đâu! Hơn nữa có bộ nhớ đệm tôi xoá cũng vô nghĩa! Vả lại xoá rồi kẻ kia không gửi tiếp được hay sao."
"Tôi biết kẻ đó là ai," Thôi Hà bình tĩnh nói, "Tôi lập tức liên hệ sếp, ông chỉ cần đóng cửa hệ thống là được."
"…………" Thời Kiệt nhìn Bành Triết Phi, lại nhìn Thôi Hà, gian khổ cất lời, "Mấy ông nghiêm túc luôn đó hả……"
"Cũng đâu phải làm gì to tát, tôi sẽ không hại ông," Bành Triết Phi nói, "Cho ông biết tin bự, bạn thân đồng tính của Ninh Diệc Duy chính là Lương Sùng, đóng rồi ông sẽ thành ân nhân của Lương Sùng đó nha."
"Chuẩn", Thôi Hà lập tức phụ họa, "Mà đứng ngoài bàng quan thì ông sẽ thành tội đồ của khoa vật lý cận đại."
"Mấy ông muốn hại chết tôi thật mà." Thời Kiệt lẩm bẩm.
"Rồi rồi, lão Thời, đóng đi nào," Bành Triết Phi đứng lên, vuốt vuốt mớ tóc xoăn tít của mình, nhìn quanh bàn làm việc trong phòng trực Thời Kiệt, y ấn đại vài cái nút, quay đầu hỏi hắn, "Đóng kiểu gì nhỉ?"
"Á đừng có chạm vào!" Thời Kiệt nhảy dựng ngăn cản y, van xin lia lịa, "Mấy ông cho tôi nghĩ đã."
"Đừng nghĩ," Thôi Hà mau chóng khoá vai Thời Kiệt, đè ra trước màn hình máy tính, "Đóng ngay!"
Thời Kiệt nhìn hai kẻ kia hừng hực ý chí, đành quay đầu ai oán liếc họ một cái: "Nếu như tôi bị trường học khai trừ, mấy ông phải nhớ là do ai đó." Tiếp theo bó tay mở hệ thống, bắt đầu thao tác đóng cửa.
Thôi Hà và Bành Triết Phi không giúp được gì, đứng phía sau giám sát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!