Chương 41: (Vô Đề)

Khổng Tổng không quay đầu, khoác balo lên lưng, tay siết chặt điện thoại trong áo gió. Nó cắm cổ đi một nước, chỉ sợ Khang Dĩ Hinh gọi mình lại, kiểm tra xem mình thật sự xoá ảnh chưa.

Khang Dĩ Hinh hôm nay điên rồi, Khổng Tổng không hiểu nổi, mình chụp vài tấm ảnh cháu trai và học trò chồng mẹ thân thiết thôi mà, kích động như vậy làm gì, còn đòi chết đòi sống.

Chắc do tinh thần mẹ dạo này kém sẵn, cháu trai là tên đồng tính luyến ái vừa hay đốt cháy cọng rơm cuối cùng của bà, Khổng Tổng thầm nhủ, biết vậy xuống xe hẵng chụp, không để mẹ thấy.

Kể từ ngày đi Nhật Bản về, Khang Dĩ Hinh rất kì lạ, cả người mấp mé triệu chứng bệnh thần kinh. Đêm bà về đến nhà là gần 11 giờ, Khổng Tổng đang ngồi phòng khách chơi game, ngẩng đầu thấy một Khang Dĩ Hinh tiều tuỵ, khuôn mặt hốc hác chẳng thèm trang điểm, đôi mắt sưng húp ủ rũ, trông như khóc suốt hai ngày.

Liên tưởng đến hôm sinh nhật, bố nói trong điện thoại rằng mẹ bị ốm mất giọng, tâm lý Khổng Tổng xác định 99% là bố nó ngoại tình, mẹ nó đi Nhật Bản đánh ghen.

Cẩn thận suy ngẫm, chuyện bố ngoại tình để lộ khá nhiều sơ hở, bố nó được mời sang Tokyo dạy lâu lắc mới về nước vài đợt, chẳng đều đặn bằng Khang Dĩ Hinh tự mình đi thăm ông

- rất rõ ràng

- với bố nó, cái nhà này đã chẳng còn quan trọng, nếu không vì cớ gì con trai mình đẻ bị buộc chuyển trường mà ông không thèm đánh cái rắm nào.

Khổng Tổng không phải không quan tâm mẹ, cũng không phải không muốn cùng chiến tuyến với bà, là chính Khang Dĩ Hinh không cho nó cơ hội.

Ngày Khang Dĩ Hinh trở về, Khổng Tổng có truy hỏi bà vài lượt nhưng chỉ đổi lại sự tránh né của Khang Dĩ Hinh, hẳn bà sợ nó tổn thương, không dám nhìn vào mắt nó, đi thẳng lên tầng. Sáng hôm sau rời giường, nó thấy xe của bác sĩ gia đình đỗ dưới nhà. Trước lúc đi học băng qua phòng Khang Dĩ Hinh, nó bước vào dạo một vòng, quả nhiên trông thấy hai hộp Clomipramine* mới mở —— thứ thuốc khi xưa Khang Dĩ Hinh từng dùng để kháng lo âu.

* Clomipramine là một thuốc chống trầm cảm ba vòng, được sử dụng để điều trị rối loạn ám ảnh cưỡng chế, rối loạn hoảng loạn, rối loạn trầm cảm nặng và đau mãn tính.

Liên tiếp mấy ngày, áp suất trong nhà rất thấp, vốn trong lòng Khổng Tổng còn vấn vương chuyện chuyển trường, nhìn bộ dạng dở sống dở chết của Khang Dĩ Hinh đành nghẹn không tiện nói. Nó phiền muộn cực kì, thầm nhủ trạng thái của bà chắc không xử lý được chính sự, thôi thì giận dỗi dọn ra khách sạn ở tạm. Một là nhằm thả lỏng, hai là nhằm kích thích nhắc nhở Khang Dĩ Hinh, thúc bà tăng nhanh năng suất, đừng để con trai chuyển tới trường A mới là chuyện trọng điểm!

Ở khách sạn mấy ngày, ban đầu không thấy ai tìm mình, Khổng Tổng còn tưởng chuyện chuyển trường cứ thế cho qua, dù sao theo những gì nó tra trên mạng, chưa có tiền lệ nào chuyển từ trường D sang trường A, đại học trong nước không sánh bằng đại học nước ngoài, trường D và A đại không chung tỉnh, chẳng ai lại đi chuyển kiểu đó.

Đến tận sáng nay, người hướng dẫn gọi điện nhắc nó điền thông tin, Khổng Tổng mới biết vội, lòng như lửa đốt chạy về nhà. Vốn nghĩ phải đợi mẹ về, không ngờ hôm nay mẹ không đi làm, vừa lúc rỗi rãi ở nhà, đây là chuyện tốt thứ nhất trong ngày của Khổng Tổng.

Chuyện tốt thứ hai là chụp được ảnh của Lương Sùng và Ninh Diệc Duy.

Khổng Tổng đứng cạnh cầu thang thư viện, chột dạ nhìn trước nhìn sau rồi lấy điện thoại ra, cẩn thận khôi phục tất cả ảnh đã xoá. Nó soát lại một lượt, chọn vài tấm Lương Sùng khuất mặt, chỉnh sửa vài chỗ, xoá thông tin ảnh chụp. Khang Dĩ Hinh kích động bắt nó xoá ảnh như vậy chắc bởi vì thằng cháu mình, lấy mấy tấm không có mặt Lương Sùng là được nhỉ.

Chuẩn bị xong ảnh, Khổng Tổng tắt tiếng, bật đoạn video 5 giây lên xem. Người anh họ nó ngưỡng mộ bấy lâu thế mà lại chơi gay cùng Ninh Diệc Duy, nó quả thực ghê tởm đến phát ói, nhưng cũng hưng phấn cực kì. Nó nghĩ, ông trời hẳn cũng thấy Khổng Thâm Phong và Lương Sùng đối xử với Ninh Diệc Duy quá thiên vị, nên mới ban cho nó món quà này.

Nhìn ảnh chụp, nó thấp đầu nhoẻn cười —— khó trách, khó trách ngày đó Lương Sùng nói với nó mấy lời "Cậu thử đụng vào Ninh Diệc Duy nữa đi" "Không có Khổng Thâm Phong, cậu tính là thứ gì", ra là loại quan hệ mật thiết ấy.

Buồn cười thật, bảo nó "Tính là thứ gì", vậy Ninh Diệc Duy thì sao? Không có Lương Sùng, Ninh Diệc tính là thứ gì? Chỉ là con chó thấp hèn nghèo khổ, thích khoe mẽ, suốt ngày ta đây rất giỏi nghịch biến Fourier mà thôi.

Khổng tổng mở mail, nhìn danh sách giảng viên sinh viên của tổ nghiên cứu trước đây Thôi Hà gửi mình, khóe môi nhếch càng cao, rất chi mong đợi biểu cảm khi nhận email của mọi người trong tổ. Ninh Diệc Duy không phải muốn theo bố nó lên cao học ư, không phải hại nó chuyển trường ư, vậy cứ ngoan ngoãn đợi ở tổ nghiên cứu đi nhé.

Nó dựa vào ven tường thư viện, đổi địa chỉ IP, lên mạng mua email mới, sao chép danh sách liên lạc của mọi người dán vào phần người nhận, suy nghĩ trong chốc lát, nó xoá bỏ Ninh Diệc Duy và Khổng Thâm Phong, đặt một cái tít thật kêu.

Đang định viết nội dung, trước mắt Khổng Tổng đột nhiên hiện lên khuôn mặt điên loạn ban nãy của Khang Dĩ Hinh.

Nó dừng tay, nhìn màn hình chần chừ chốc lát, mở app nhắn tin, nhắn Khang Dĩ Hinh rằng: "Mẹ ơi, con xin lỗi, vì chuyện chuyển trường khiến con rất căng thẳng, cho nên xúc động quá mức". Sau đó nó trở lại gmail, tiếp tục biên tập phần tin nóng về Ninh Diệc Duy.

Khang Dĩ Hinh ở trong xe nghỉ ngơi hồi lâu, màn hình di động sáng, bà cầm lên xem, thấy tin nhắn Khổng Tổng gửi bà.

Tên danh bạ của Khổng Tổng trong máy bà vẫn là "Bảo bảo". Bà đọc tin nhắn mấy lần, có lẽ do tinh thần quá phân tán, rõ ràng câu chữ đơn giản như vậy, từng chữ đều hiểu, nhưng cả câu thì chẳng thể hiểu được. Khang Dĩ Hinh nhìn chằm chằm màn hình một lúc mới phản ứng lại, Khổng Tổng đang xin lỗi bà.

Khang Dĩ Hinh không biết nên trả lời thế nào, bà suy tư rồi nhắn Khổng Tổng: "Từ sau phải biết lễ phép, đúng mực, không được ăn nói thô thiển, làm chuyện bất chính nữa."

Hẳn Khổng Tổng bận trả sách, không để ý điện thoại, qua hồi lâu mới phản hồi.

Khổng Tổng nói: "Vâng mẹ, đêm nay con không về nhà nhé."

Chu Tử Duệ và Ninh Diệc Duy lên tầng, ngoài sảnh phòng thư viện 601 đã trưng bảng tên của buổi toạ đàm bằng tiếng Trung và tiếng Anh. Hiện tại chưa đến hai giờ, nơi này có sức chứa 1000 người, mấy dãy đầu đã đầy ăm ắp.

Hai người đi vào, đàn chị cùng tổ nghiên cứu tinh mắt trông thấy, vẫy tay về phía họ: "Tử Duệ! Diệc Duy! Bên này còn chỗ!" Ninh Diệc Duy cùng Chu Tử Duệ vội chạy sang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!