Trưa ngày sinh nhật, Ninh Diệc Duy nhận được tin nhắn của Chu Tử Duệ.
Chu Tử Duệ hỏi cậu lắp ráp chiến hạm hoàng gia xong chưa, buổi chiều có thời gian không, sách Ninh Diệc Duy chọn cậu ấy đã gói ghém rồi, giờ cậu ấy hoàn toàn có thể phi tới chỗ Ninh Diệc Duy, vì sự nghiệp đắp xây chiến hạm hoàng gia cống hiến ra một phần sức lực to lớn.
Ninh Diệc Duy cực kì muốn gặp Chu Tử Duệ, nhưng bản thân cậu ốm yếu thế này, ngón tay còn không nhấc nổi, nói gì đến cùng Chu Tử Duệ lắp lego.
Cậu bất lực chìa điện thoại cho Lương Sùng đang công tác bên cạnh, hỏi hắn: "Em nên làm gì đây?"
Lương Sùng cúi đầu thoáng nhìn, nói: "Hẹn lần sau."
Ninh Diệc Duy suy xuôi tính ngược, nén bi thương trả lời Chu Tử Duệ: "Tử Duệ, hôm nay tao không có thời gian. Nhưng nửa phần lego kia tao giữ cho mày, mấy ngày nữa mình cùng lắp."
Cậu sai Lương Sùng sang phòng hôm qua chụp cho mình bán thành phẩm, Lương Sùng mải mê làm việc, không thèm ngước đầu, bấm điện thoại gửi ảnh cho cậu.
Ninh Diệc Duy click mở hình ảnh hắn gửi, soi mói trái phải không hài lòng, chậc chậc than thở, ước chừng mãi không thấy Lương Sùng hỏi thăm, cậu đành chủ động nói: "Haiz, có mấy chi tiết chụp thiếu rồi, trông cứ như đồ dỏm í."
Lương Sùng không ừ hử gì, Ninh Diệc Duy tiếp tục: "Màn hình còn rung, chẳng giống được chụp bởi người say mê lego chuyên nghiệp như em tẹo nào."
"Ồ," Lương Sùng đặt laptop xuống, quay đầu nhìn Ninh Diệc Duy, khoanh tay hỏi, "Chê anh không chuyên nghiệp?"
Ninh Diệc Duy chua xót lắc đầu, "Cũng không phải không thể gửi đi, ít nhất vẫn chụp được thân tàu."
Lương Sùng nhìn Ninh Diệc Duy vài giây, duỗi tay không nặng không nhẹ véo mặt cậu: "Ninh Diệc Duy, em ngốc thật hay giả đấy."
Ninh Diệc Duy trông mong nhìn Lương Sùng, thở dài phát nữa. Lương Sùng bó tay lắc lắc đầu, nói "Rồi, đợi chút", xong thì đứng dậy ra ngoài.
Lát sau, điện thoại Ninh Diệc Duy nhận được một yêu cầu video call, là Lương Sùng gọi.
Ninh Diệc Duy chấp nhận, đầu dây bên kia hiện lên mô hình hôm qua Ninh Diệc Duy lắp dở, tiếng Lương Sùng phát ra từ loa: "Bạn học Ninh Diệc Duy say mê lego chuyên nghiệp, bạn rốt cuộc muốn chụp như nào?"
"Như này! Như này!" Ninh Diệc Duy sai Lương Sùng lui về phía sau, di động hướng lên trên, nghiêng một chút, xuống một chút, lấy nét thân tàu, cuối cùng cũng chụp được tấm ảnh vừa ý, chia sẻ Chu Tử Duệ.
Chu Tử Duệ mất mát phản hồi: "Đành vậy. [emoji chảy nước mắt ]P.S. Ảnh chụp được lắm, tao đã lưu!"
Buổi tối, Lương Sùng gọi đầu bếp về nhà nấu cơm, còn mang theo một chiếc bánh kem vừa ngon vừa đẹp. Cơm no rượu đủ xong, Ninh Diệc Duy dựa Lương Sùng nằm trên sô pha, xem phim tài liệu rồi ngủ thiếp.
Nếu để Ninh Diệc Duy tự đánh giá chiếc sinh nhật hai mươi tuổi này, cậu sẽ cho rằng tính kỉ luật của mình quá kém, cả ngày nằm bẹp trong nhà cùng Lương Sùng, không làm được gì nên hồn.
Ngoại trừ tấm ảnh Lương Sùng chụp dưới sự chỉ đạo chuyên nghiệp của cậu, cái đó cũng xem như món đồ lưu niệm không tồi.
Sau sinh nhật Ninh Diệc Duy không lâu, Chu Tử Duệ rốt cuộc được mời đến nhà Lương Sùng, cùng Ninh Diệc Duy hợp lực lắp xong phần còn lại của chiến hạm.
Lương Sùng thuê người làm cho bảo bối của Ninh Diệc Duy một chiếc lồng kính, đặt ở quầy triển lãm trên hành lang đi thông thư phòng tầng ba, kiêu hãnh giữa đống đồ trang trí đắt đỏ.
Kỳ I năm tư của Ninh Diệc Duy sắp kết thúc, lịch công tác của Lương Sùng bắt đầu dày đặc. Trước đó hắn nán lại Úc khá lâu, công việc cần xử lí chất chồng, phải giải quyết lần lượt từng cái một. Ninh Diệc Duy ngày xưa thì không sao, nhưng hiện tại cậu chán ghét căn nhà không người của Lương Sùng cực kì, hôm nào cũng tới thư viện tự học cùng Chu Tử Duệ.
Hôm nay là ngày thứ tư Lương Sùng vắng nhà, buổi tối Chu Tử Duệ phải đi làm nền cho ông anh họ xem mắt, Ninh Diệc Duy đành một mình ra nhà ăn ăn cơm, rồi lên tầng hai trung tâm thực nghiệm kiểm tra đồ đạc.
Vừa lúc trợ giảng Thôi ở đó, Ninh Diệc Duy chào hỏi anh ta, hàn huyên vài câu.
Khoảng 9 giờ, Ninh Diệc Duy thu dọn đồ đạc xuống tầng. Hôm nay bố mẹ cũng ở thành D, cậu phải vượt nửa thành phố về nhà, không thể ở lại quá muộn.
Khi đi qua đại sảnh từng ẩu đả với Khổng Tổng, Ninh Diệc Duy đột nhiên bị người gọi lại.
"Bạn —— bạn học kia ơi."
Người gọi Ninh Diệc Duy là một phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng. Trông bà có chút khẩn trương vội vã, giọng nói khẽ khàng, lưng thẳng tắp, mái tóc dài buông xoã, trang điểm nhã nhặn.
Ninh Diệc Duy vô cớ cảm thấy, bà ấy ngày trẻ hẳn là rất mĩ lệ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!