Chương 35: (Vô Đề)

Tám giờ hai mươi mốt phút sáng, điện thoại Lương Sùng quăng trên đầu giường đổ chuông, liên tục hai phút không ngừng.

Lương Sùng chẳng muốn đoái hoài, nhưng Ninh Diệc Duy trong lòng hắn bị nó phiền nhiễu đến giấc không yên, Lương Sùng đành phải ngồi dậy.

Vừa với được cái máy, Ninh Diệc Duy xoay người ôm lấy eo hắn, vùi đầu vào ngực. Lương Sùng vỗ về lưng cậu, định trực tiếp tắt nguồn, không ngờ đập vào mắt là ba chữ "Khổng Thâm Phong".

Lương Sùng tỉnh luôn.

"Ai vậy," Ninh Diệc Duy rốt cuộc vẫn bị đánh thức, mơ màng ngẩng đầu, môi cọ lên cằm Lương Sùng, cái tay giơ lên quạt về phía điện thoại, ấu trĩ nói, "Ồn muốn chết, tắt đi cho em."

Tuy Ninh Diệc Duy không dùng nhiều sức, nhưng chính Lương Sùng cũng cầm hững hờ, một cú quạt tay của Ninh Diệc Duy khiến điện thoại văng đi, lăn lóc trên sàn nhà, phát ra âm thanh không nặng không nhẹ.

Ninh Diệc Duy tức khắc nín thinh. Vài giây sau, cậu lặng thầm xoay lưng, muốn giả vờ thơ ngây không biết, nhưng chưa kịp nghiêng người đã bị Lương Sùng nắm vai túm về.

"Gì đây, Ninh Diệc Duy," Giọng Lương Sùng thì thầm bên tai, "Vứt điện thoại anh xong, giả vờ không có chuyện gì à?"

Ninh Diệc Duy biết ngay tên Lương Sùng bất lương này sẽ không bỏ lỡ cơ hội nắm thóp mình mà. Cậu nghe điện thoại trên sàn còn vang, dứt khoát nhắm mắt lại, không nhúc nhích nói: "Chẳng phải vẫn kêu à, đã hỏng đâu."

"Có kêu ư," Lương Sùng nửa đè Ninh Diệc Duy, mặt dày, "Sao anh không nghe thấy nhỉ."

"Ây da," Ninh Diệc Duy mở mắt, đẩy mặt hắn, "Mau nghe máy đi nhanh lên."

Lương Sùng không đùa với cậu nữa, cầm di động ra ngoài, đóng kĩ cửa mới nhấn nhận.

Âm thanh tha thiết của Khổng Thâm Phong truyền tới: "Tiểu Lương à, Tiểu Ninh đã dậy chưa?"

"……" Lương Sùng nhớ hôm qua mình có nói Khổng Thâm Phong "đừng hiểu lầm", giờ khó mà không chột dạ. Hắn tạm dừng trong chốc lát, nói, "Chưa ạ."

"Thật sao?" Khổng Thâm Phong vẫn chưa phát hiện sự lúng túng của Lương Sùng, thắc mắc, "Hiện tại đã 8 giờ 25 phút, theo lý thuyết hẳn nên dậy rồi, khi trao đổi mail thằng bé cứ đúng 7 giờ sáng là phản hồi dượng, chứng tỏ Tiểu Ninh là một đứa nhỏ sinh hoạt rất có quy luật, sao đến giờ còn ngủ?"

"Hẳn là hôm qua lắp lego quá khuya, sáng nay không dậy được," Lương Sùng đáp bừa, lại hỏi, "Dì nhỏ thế nào ạ?"

"Cảm xúc ổn định hơn nhiều rồi," Khổng Thâm Phong dừng một chút, nói, "Dì muốn gặpTiểu Ninh một chút, được không?"

Lương Sùng đưa mắt qua cánh cửa đóng chặt, không lập tức trả lời.

Thật ra, Khang Dĩ Hinh nếu muốn gặp Ninh Diệc Duy không cần hỏi ý kiến hắn. Lương Sùng không phải đương sự, cũng không phải người bị hại, không nên thay Ninh Diệc Duy lựa chọn, cũng không có tư cách can thiệp.

Lương Sùng chỉ mong Khổng Thâm Phong cho hắn biết trước tính toán của họ, để hắn có thời gian trấn an Ninh Diệc Duy thật tốt, bởi dù sao đi nữa, việc này đối với hai gia đình và Ninh Diệc Duy mà nói là đại sự.

Tuy nhiên, vấn đề hiện tại Lương Sùng băn khoăn nhất không phải cái này. Hắn dám chắc người dì nhỏ dữ dằn của hắn không thích hợp trông thấy trạng thái bây giờ của Ninh Diệc Duy.

Khổng Thâm Phong cảm thấy hôm nay tốc độ trả lời của Lương Sùng khá chậm chạp, tựa như mỗi câu chữ đều cần châm chước.

Sau khi ông bảo Lương Sùng Khang Dĩ Hinh muốn gặp Ninh Diệc Duy một chút, Lương Sùng trầm mặc hồi lâu, khiến ông bất giác nhớ đến lời hắn từng nói, "Cuộc sống Ninh Diệc Duy rất ổn định".

"Thế nào?" Khang Dĩ Hinh bên cạnh kéo kéo tay áo ông, mặt lộ vẻ quan tâm không rõ, rụt rè và do dự.

Khổng Thâm Phong giơ tay, ý bảo bà tạm thời đừng nóng nảy, dứt khoát đặt điện thoại lên bàn, bật loa ngoài cho Khang Dĩ Hinh cùng nghe.

Mắt Khang Dĩ Hinh sưng húp, bọng mắt nặng nề, giăng đầy tơ máu đỏ. Bà đẩy điện thoại ra, bực dọc nói với Khổng Thâm Phong: "Em muốn nhìn nó, anh chạy đi hỏi Lương Sùng làm gì."

Mặt Khổng Thâm Phong lại lộ cái vẻ chần chừ khiến bà phiền chán.

Nếu không phải bà tâm sự quá nặng, đầu óc đều luẩn quẩn quanh việc này, không rảnh mắng cũng mắng không nổi, thì bà đã sớm từ chuyện lúc mới yêu ông cầm thực đơn do dự hai mươi phút vẫn trả cho bà gọi món, giảng đến chuyện ông thiếu hụt khả năng tự chăm sóc trầm trọng, bởi bận rộn không đi cắt tóc mà trông lếch thếch như kẻ lang thang.

"Dì nhỏ muốn gặp em ấy, thật ra không cần hỏi con," Lương Sùng rốt cuộc mở miệng, "Cần con sắp xếp không ạ?"

Khổng Thâm Phong nhìn Khang Dĩ Hinh một cái, Khang Dĩ Hinh cúi đầu không nói chuyện, Khổng Thâm Phong liền trả lời Lương Sùng: "Cái này thì thôi, bọn dượng trước cứ nhìn từ xa là được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!