Chương 33: (Vô Đề)

Lương Sùng đang dự một tiệc rượu từ thiện thì nhận được điện thoại Khổng Thâm Phong.

Tối qua trong khi chờ Khang Dĩ Hinh, Khổng Thâm Phong gọi Lương Sùng xác nhận, có quyết định sẽ báo ngay cho hắn, từ ấy đến nay đã hơn hai mươi tiếng.

Lương Sùng ép bản thân không suy nghĩ nhiều, trước mặt Ninh Diệc Duy nỗ lực tự nhiên. Điều gì nên tới ắt phải tới, nghĩ nữa cũng vô dụng.

Tiệc rượu từ thiện tổ chức ở một khách sạn cao tầng mới mở, lịch cũ vốn là đêm mai, vì để phó chủ tịch Lương Sùng thuận lợi tham gia nên sửa lại. Bởi ngày mai là sinh nhật Ninh Diệc Duy, Lương Sùng không rảnh cả ngày. Đấu giá từ thiện xong, tiệc rượu đến hồi kết thúc, nam nữ trang phục trịnh trọng cầm ly rượu, từng người thành đàn, tốp năm tốp ba rải rác tụ họp tán gẫu.

Lương Sùng canh thời gian chuẩn bị rời sân, lúc đi ra cửa, hắn bị một vị trưởng bối đã lâu không gặp gọi lại. Hắn liền cầm ly rượu, đứng bên sân thượng ôn chuyện cùng trưởng bối.

Trưởng bối khá quan tâm đến sức khoẻ Lương Khởi Triều, Lương Sùng đáp vài câu, thư ký đứng cách đó không xa đột nhiên di chuyển, tiến về hắn hai bước. Lương Sùng giương mắt, thấy cô cầm di động, kín đáo chỉ màn hình, ý bảo Lương Sùng, cuộc gọi hắn vẫn đợi đến rồi.

Lương Sùng ngượng ngùng nói với trưởng bối, "Xin lỗi, cháu có điện thoại khẩn cấp". Trưởng bối tỏ vẻ thấu hiểu, hắn liền vội vàng đón lấy di động, đi ra góc sân thượng.

"Dì cháu không ổn lắm," Khổng Thâm Phong nói, "Mới vừa ngủ."

Lòng Lương Sùng trầm xuống, hắn không rõ Khổng Thâm Phong thông báo với dì hắn thế nào, cũng không biết kết quả của trận thông báo đó. Hắn chỉ biết giọng Khổng Thâm Phong mệt mỏi cực hạn, suy yếu khàn khàn, còn lo đánh thức Khang Dĩ Hinh nên đè thấp tối đa.

Khổng Thâm Phong khẽ dừng, nói tiếp: "Chưa có kết quả gì rõ ràng, dượng không thể giao tiếp với cô ấy, sợ cháu chờ sốt ruột, nói trước với cháu một tiếng."

"Ngài chăm dì nhỏ đi," Lương Sùng nói, "Cần gì hỗ trợ cứ tìm cháu bất cứ lúc nào."

"Dượng biết."

Khổng Thâm Phong vừa dứt câu này, Lương Sùng nghe bên ông truyền đến âm thanh mơ hồ, là Khang Dĩ Hinh nói mớ, sau đó là âm thanh Khổng Thâm Phong dỗ dành trấn an bà.

Lương Sùng kiên nhẫn đợi một lát Đầu bên kia yên ắng rồi, Khổng Thâm Phong lại cầm lấy điện thoại, hỏi Lương Sùng: "Tiểu Ninh thế nào?"

"Em ấy khá ổn, đang ở nhà cháu." Lương Sùng xuyên qua dòng xe cộ cầu vượt toà nhà nhấp nhô, dõi mắt về phía xa, nhấp một ngụm champagne.

"Sao lại ở nhà cháu?" Khổng Thâm Phong lập tức hỏi.

Lương Sùng ngửi được mùi cảnh giác trong giọng Khổng Thâm Phong, có chút buồn cười mà nói: "Bố mẹ em hay vắng nhà, từ nhỏ đến lớn vẫn thường ở nhà cháu, ngài đừng hiểu lầm."

"À." Khổng Thâm Phong lúng ta lúng túng.

Hai bên lại yên một lát, Lương Sùng nói với Khổng Thâm Phong: "Ngày mai sinh nhật em ấy, nếu ngài nguyện ý, có thể nhắn tin chúc mừng em."

"À, ừ, được," Khổng Thâm Phong đầu tiên là cảm kích, liên tục đáp ứng, bỗng ông dừng vài giây, do dự nói Lương Sùng, "Tiểu Lương, thật ra sinh nhật Ninh Diệc Duy là hôm nay, khoảng bốn giờ rạng sáng hôm nay."

Lương Sùng sửng sốt một chút, nghĩ nghĩ, hình như đúng thế thật.

"Hồi thằng bé sinh không như bây giờ, chẳng có bồi hộ*, chẳng có ba ba cắt cuống rốn**," Khổng Thâm Phong như lâm vào hồi ức, mải miết nói, "Ngày đó dượng chờ ngoài phòng sinh, dì nhỏ cháu ở trong mười hai tiếng đồng hồ, mấy ông bố khác chờ cùng dượng lần lượt nhận tin vui về hết, cũng có bác sĩ quen biết đi ngang khuyên dượng nghỉ ngơi, nhưng dì nhỏ cháu bên trong chịu khổ, dượng ngủ thế nào được. Sau bốn giờ sáng, y tá hộ sinh đi ra báo dượng, bà xã dượng hạ sinh một bé trai, nặng 3 kg, dài 52 cm.

Dượng nghĩ thằng cu này không to, nhưng hành mẹ nó thật giỏi."

* Những người chăm sóc chuyên nghiệp đặc biệt trong các ngành nghề trong nước và y tế. Dịch vụ bao gồm chăm sóc bệnh nhân, chăm sóc người già, hỗ trợ bệnh viện, hỗ trợ cảm xúc và hỗ trợ tâm lý.

** Chắc chỉ việc cha đứa bé được vào phòng sinh hỗ trợ.

"Thôi," Khổng Thâm Phong nói, "Nói sau vậy, dượng cũng ngủ một giấc, tối qua đến giờ chưa chợp mắt."

Lương Sùng theo bản năng cúi đầu nhìn đồng hồ, đã 10 rưỡi. Không biết Ninh Diệc Duy đang làm gì.

Cúp điện thoại, Lương Sùng dẫn thư ký xuống tầng.

Trời đã muộn, đường về nhà thông suốt. Lúc xe rẽ qua góc đường, Lương Sùng nhác thấy một tiệm bánh ngọt còn mở, hắn kêu tài xế dừng xe, đậu ven đường chờ hắn một lát, xuống xe đi vào trong tiệm.

Thư ký ước chừng không rõ hắn muốn làm gì, cũng theo vào, vẻ mặt ngập ngừng cùng hắn bồi hồi trước quầy bánh ngọt vài phút, không dám buông lời. Lương Sùng cũng chẳng bảo gì cô, hết sức tập trung cân nhắc sở thích Ninh Diệc Duy, cuối cùng chọn cái lớn nhất. Hắn thật sự không có năng khiếu chọn bánh kem, nếu mua cái thật đắt, chí ít sẽ có điềm may phát tài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!