Kể ra rất ly kỳ, chiều hôm nay Khang Dĩ Hinh có hội nghị, mỗi phần trong hội nghị đều bởi tình huống phát sinh mà kéo dài thời gian, khiến kết thúc muộn hơn dự tính một giờ. Khang Dĩ Hinh thấy chắc chắn không kịp chuyến bay, bị buộc bất đắc dĩ phải nhờ thư kí đổi lịch bay sang chuyến kế tiếp.
Sau khi kết thúc hội nghị, Khang Dĩ Hinh vội vàng tới sân bay, túi hành lí trừ một bộ quần áo để thay thì không còn gì khác.
Hai giờ bay, Khang Dĩ Hinh chỉ uống nửa cốc nước, dạ dày bà rất khó chịu nhưng ăn không vào. Hôm qua Khổng Thâm Phong nghìn năm khó được một lần nghiêm túc, cùng chuyện Khổng Tổng bị an bài chuyển trường, làm bà một đêm mất ngủ.
Khang Dĩ Hinh biết có chỗ nào không đúng, mà ngọn nguồn sự không đúng ấy, có lẽ so với lần Khổng Thâm Phong đột nhiên hỏi bà về sản phụ giường bên, còn xuất hiện sớm hơn một chút. Trái tim bà treo cao đã lâu, bởi vậy Khổng Thâm Phong vừa yêu cầu, bà liền lập tức đáp ứng tới tìm ông.
Máy bay hạ cánh an toàn, cửa cabin mở, Khang Dĩ Hinh gấp gáp ra ngoài. Hẳn vì tinh thần hoảng hốt, rõ ràng đang đi trên đất bằng, chân bà tự dưng trẹo một phát, túi xách rơi trên mặt đất, tay bám kính băng chuyền mới không té ngã.
Ra đến cổng chờ, bà trông thấy Khổng Thâm Phong đang đứng cách đó không xa, bước chân nhanh hơn đi tới.
Khổng Thâm Phong miễn cưỡng cười với bà, tiếp lấy túi, chỉ cùng bà nhìn nhau một cái rồi xoay người, vừa đi vừa nói: "Anh đã gọi xe, giờ chúng ta ra bãi đậu."
Giọng ông nghe như không nghỉ ngơi đủ, sắc mặt cũng khó coi, vai hơi khòm đi phía trước, bước chân trĩu nặng.
Lần cuối Khang Dĩ Hinh trông thấy Khổng Thâm Phong như vậy, là khi mẹ ông qua đời vì bệnh.
Lên xe, tài xế bắt đầu lái xe khỏi gara, Khang Dĩ Hinh ngồi một lúc không thấy Khổng Thâm Phong nói chuyện, liền không nhịn được hỏi: "Rốt cuộc có chuyện gì mà vội tìm em sang đây?"
"Về phòng anh rồi nói," Khổng Thâm Phong lắc đầu, lại hỏi Khang Dĩ Hinh, "Ngày mai em về?"
"Đương nhiên, về từ sáng, ngày mai là sinh nhật Tiểu Tổng anh quên à, nếu rảnh thì về cùng em luôn đi." Khang Dĩ Hinh nói.
Bà chuẩn bị cho Khổng Tổng không ít mấy món hoa hoè loè loẹt bọn trẻ thời nay thích, đêm nay để trợ lý mang về nhà đưa con. Khổng Tổng nói giữa trưa dùng cơm với bà, buổi tối muốn mời bạn học ăn uống, Khang Dĩ Hinh đã dặn trợ lý đặt nhà hàng cho nó.
Khang Dĩ Hinh công việc bận bịu, không thể thời thời khắc khắc bên con, chỉ có thể bồi thường Khổng Tổng ở phương diện khác.
"Nhớ mà, " Khổng Thâm Phong nói, "Nhưng ngày mai chỉ sợ..."
"Không được thì thôi," Khang Dĩ Hinh nhìn Khổng Thâm Phong do dự, lại không kìm được oán trách: "Sinh nhật không về đã đành, chuyện chuyển trường của Tiểu Tổng làm sao bây giờ, anh nhớ kỹ giùm em đi."
"Anh biết rồi," Nhìn Khổng Thâm Phong chẳng nói được là biết thật hay đang lấy lệ, "Cảm xúc Khổng Tổng thế nào?"
"Còn có thể thế nào," Bà tâm tình phức tạp, liếc Khổng Thâm Phong một cái, tốc độ nói chậm lại, nghe rất bất lực, "Cả buổi tối buồn bã ỉu xìu, vừa nói chuyện là đỏ mắt…… Haiz, anh đừng nói với em anh không định giúp con thật đấy nhé."
Sau sự tình hôm qua, Khổng Tổng ủ rũ cụp đuôi về nhà, thấy bà là gục mặt xuống đất, nói chuyện tủi thân ấm ức, đáng thương cực kỳ.
Khang Dĩ Hinh tất nhiên đau lòng, hỏi Khổng Tổng sao lại thế này. Khổng Tổng nói trường yêu cầu nó chuyển trường, bà lập tức gọi một cú điện thoại xử lí, mới phát hiện vụ này không đơn giản. Lương Sùng một chút mặt mũi cũng không thèm cho dì nhỏ là bà, nhưng anh rể hiện tại còn đang trong phòng chăm sóc đặc biệt, vì chuyện này quấy rầy chị bà thì thật sự không phải phép.
Sốt ruột vô cùng, Khang Dĩ Hinh vẫn không tránh được nghi hoặc, chung quy đã xảy ra chuyện gì khiến Lương Sùng tung đòn đau như thế.
"Nó muốn anh lên trường xin sao?" Khổng Thâm Phong nói.
"Chuyện trường các anh, anh nói chắc hữu dụng hơn em," Khang Dĩ Hinh nói, bà nghĩ lại thái độ ấp a ấp úng của Khổng Tổng tối qua, u sầu bổ sung một câu, "Nhưng Tiểu Tổng cũng kỳ lạ. Nó rốt cuộc ầm ĩ cái gì với cậu sinh viên của anh, rồi sao đắc tội Lương Sùng, em vẫn chưa hiểu lắm."
Khang Dĩ Hinh thật tình không muốn khiến Khổng Thâm Phong cảm thấy bà có thành kiến với cậu sinh viên ông yêu tha thiết, cho nên phần lớn những lúc nói chuyện nóng nảy không lựa lời, bà sẽ dùng "Cậu sinh viên của anh" để chỉ Ninh Diệc Duy.
"Vừa nãy chờ em anh có hỏi qua Lương Sùng," Khổng Thâm Phong nói, "Hôm đó dưới tầng trung tâm thực nghiệm, Khổng Tổng đụng mặt Ninh Diệc Duy và mẹ nuôi của em ấy, một hai phải nói mẹ nuôi Ninh Diệc Duy giống người giao cơm, Ninh Diệc Duy bảo Khổng Tổng xin lỗi, Khổng Tổng không chịu, hai đứa nhỏ liền đánh nhau."
Khang Dĩ Hinh ngây ngẩn, phản ứng đầu tiên là muốn phản bác Khổng Thâm Phong "Con mình sao có thể vô phép như vậy". Nhưng lời chưa ra miệng, bà chợt nhớ Khổng Tổng câu đầu không khớp câu sau, trong lòng không tình nguyện chốt được đáp án.
Bà suy nghĩ một lát, mềm giọng xuống, nhẹ nhàng xin xỏ thay Khổng Tổng: "Nhưng liên quan gì đến Lương Sùng? Nếu thật là vậy, em đưa Tiểu Tổng tới cửa xin lỗi, được không? Đâu nhất định phải chuyển trường, Tiểu Tổng sẽ bị bạn học cười chết mất."
Khổng Thâm Phong sắc mặt phức tạp, thở dài không nói thêm gì.
Khang Dĩ Hinh chắc chắn Khổng Thâm Phong hiểu nội tình, giờ đang trên xe, bà không tiện hỏi. Đợi xe ngừng dưới tầng chung cư Khổng Thâm Phong, bà theo ông đi thang máy lên trên, vào phòng đóng cửa, Khang Dĩ Hinh mới nói: "Rồi, giờ kể được chưa?"
Khổng Thâm Phong kéo ghế bên bàn ăn ngồi xuống, nhìn Khang Dĩ Hinh bằng một cái ngước mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!