Chương 31: (Vô Đề)

Ninh Diệc Duy ở Úc đợi cùng Lương Sùng nửa tuần.

Lương Khởi Triều tỉnh dậy ngay ngày hôm sau, được chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt, tạm thời chưa có phản ứng bài xích, thích ứng khá tốt đẹp. Lương Sùng ban ngày đến bệnh viện, dặn Ninh Diệc Duy muốn thăm thú chỗ nào thì bảo tài xế đưa đi.

Ninh Diệc Duy thấy cha Lương Sùng đang ốm đau mà mình chạy loạn thì không được tốt lắm, buổi chiều trước khi về một ngày mới theo đề cử của Chu Tử Duệ, tới thăm một bảo tàng lịch sử tự nhiên.

Bảo tàng rất phong phú, Ninh Diệc Duy say sưa trong đó cả buổi, vừa xem vừa tán gẫu với Chu Tử Duệ. Lúc ra cửa hàng phía trước mua sách báo cho Chu Tử Duệ, cậu tự hỏi một phen, mua thêm đồ lưu niệm cho vài người cậu nghĩ đến.

Trong đó bao gồm giáo sư Khổng giúp cậu bao che xin nghỉ, chỉ là Ninh Diệc Duy không biết khi nào ông trở về, không biết phải đưa ông ra sao.

Bảo tàng 5 giờ đóng cửa, tận lúc ấy Ninh Diệc Duy mới mò lên xe. Cậu ôm theo một núi đồ bước vào nhà, thấy Lương Sùng ngồi phòng khách nói chuyện phiếm cùng Khang Mẫn Mẫn, sắc mặt cả hai đều không mấy đẹp đẽ.

Ninh Diệc Duy hơi ngượng ngùng đánh tiếng "Dì ạ", rồi đặt đồ đạc trên huyền quan.

"Mua gì đó?" Lương Sùng quét mắt về phía đống đồ.

"Đồ lưu niệm." Ninh Diệc Duy nói.

Cậu đi đến cạnh sô pha ngồi xuống, cách Lương Sùng một khoảng ba người ngồi vừa, khá có mùi giấu đầu lòi đuôi.

Lương Sùng nhìn cậu, miệng hơi giương, không bình luận gì, chỉ hỏi: "Có của anh không?"

"Mua cho con làm gì," Khang Mẫn Mẫn chen vào, lời nói giấu dao, "Muốn gì sao không tự đi mà mua?"

Ninh Diệc Duy không dám hó hé, khép nép nhìn cặp mẹ con trông như vừa cãi nhau này.

Khang Mẫn Mẫn chẳng đợi Lương Sùng trả lời, nói mình quá mệt mỏi, lên tầng nghỉ ngơi.

Đợi bóng dáng Khang Mẫn Mẫn khuất nơi cầu thang, Lương Sùng ngoắc cằm với Ninh Diệc Duy: "Dịch sang đây."

Ninh Diệc Duy dịch sang một tẹo, cẩn thận hỏi Lương Sùng: "Anh cãi nhau với dì à?"

"Ờ," Lương Sùng thừa nhận nhưng không kể nguyên do, hắn nhéo nhéo mặt cậu, "Thật sự không mua cho anh?"

Ninh Diệc Duy cười mỉm, nói có, chạy đi lôi đống đồ đến trước mặt Lương Sùng cho hắn xem: "Trừ cái này, cái này, này nữa, cái này, cái này, cả cái này, mấy cái khác anh cứ việc chọn."

Lương Sùng xách từ túi ra một món đóng gói trang trọng hơn hẳn số còn lại, là một trong những "cái này" của Ninh Diệc Duy, hắn hỏi cậu: "Đây là cái gì?"

"Em mang cho giáo sư Khổng," Ninh Diệc Duy nói, "Cũng không biết lần này thầy đi Tokyo bao giờ về, có nhận được nó hay không."

Lương Sùng nghe thấy ba chữ "Giáo sư Khổng" thì khựng lại, làm bộ thuận miệng bảo Ninh Diệc Duy: "Không phải quan hệ thầy trò hai người tốt lắm à, nhắn cái tin hỏi ổng."

"Ò," Ninh Diệc Duy lục trong túi một chiếc hộp nhỏ, đưa Lương Sùng, nói, "Thật ra cái này là mua cho anh."

Lương Sùng mở hộp, là một mô hình cá cao su rất nhỏ.

"Đây là cái gì?" Lương Sùng nhìn trái ngó phải vẫn không thấy chỗ nào đặc biệt.

"Lôi long ngư*," Ninh Diệc Duy bừng bừng hứng thú giới thiệu, "Thoạt nhìn vừa dịu ngoan vừa xinh đẹp đúng không, trên thực tế lôi long ngư là loài động vật ăn thịt tàn bạo, ý thức lãnh địa siêu mạnh."

* Lôi long ngư (Cá rồng châu Á)

"……" Lương Sùng mặt vô cảm, không biết phải đánh giá lễ vật này như nào, có nên trực tiếp bại lộ bản tính tàn bạo để cảm ơn Ninh Diệc Duy tán thưởng không.

Ninh Diệc Duy nhìn Lương Sùng trong chốc lát, không nín được cười, nói: "Anh xem anh ngốc chưa kìa. Gạt anh thôi."

Cậu cầm cá về, cúi đầu nhéo nhéo đuôi cá: "Hôm nay tìm hoài không thấy gì thú vị, thôi để lần sau em mua cho. Nhưng thật ra lôi long ngư có điểm giống ——"

Mới nói một nửa thì bị Lương Sùng không kiên nhẫn kéo tới hôn lên. Mặc kệ đã hôn bao nhiêu lần, Ninh Diệc Duy vẫn khẩn trương như cũ, cậu nửa quỳ trên sô pha, một tay ôm gối dựa, một tay bị Lương Sùng nắm, trên tay chẳng có bao nhiêu sức, mềm mại đặt trong lòng bàn tay Lương Sùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!