Chương 28: (Vô Đề)

(H hụt)

Hai người không thể ở dưới cầu thang lâu, cuộc phẫu thuật của Lương Khởi Triều theo dự kiến sắp kết thúc, Lương Sùng nhìn đồng hồ, đưa Ninh Diệc Duy về phòng chờ.

Cá nhân Ninh Diệc Duy cảm thấy, xuất hiện trước mặt mẹ Lương Sùng tốt nhất không nên nắm tay, nắm tay rất kì. Hơn nữa, bệnh viện không đông nhưng vẫn có người qua lại, Ninh Diệc Duy ăn mặc giản dị, đi cạnh một Lương Sùng thích trưng diện trông rất khập khiễng, dễ khiến người ta nhòm ngó. Ninh Diệc Duy không quen bị chú ý quá nhiều.

Lương Sùng thì quan niệm, nắm tay là một nghi thức vô cùng cần thiết. Ninh Diệc Duy lặng lẽ rút nửa ngày không ra, đành thôi phí công vô ích, miễn Lương Sùng vui là được.

Họ băng qua con đường giữa hai toà bệnh viện, băng qua mặt cỏ, đến trước một cánh cửa kính đục. Lương Sùng đứng yên, đặt chiếc cặp to bự của Ninh Diệc Duy xuống cái tủ lùn cạnh cửa, đẩy cửa ra, Khang Mẫn Mẫn đang ngồi thẫn thờ trên sô pha đối diện.

So với lần ở nhà Ninh Diệc Duy, bà gầy đi hẳn, trông khá mỏi mệt, khóe miệng trĩu xuống, có lẽ vì chồng còn trong phòng phẫu thuật nên nôn nóng căng thẳng, nhưng tinh thần bà không tệ lắm.

Thấy Ninh Diệc Duy, Khang Mẫn Mẫn đầu tiên là sửng sốt, sau đó tầm mắt dời xuống hai bàn tay đan chặt của cậu và Lương Sùng. Bà hé miệng thở dốc, ánh mắt phức tạp, chắc biết bây giờ mình có nói gì cũng tổn thương nên bà im lặng.

Chỉ khi Lương Sùng kéo Ninh Diệc Duy yên vị trên sô pha rồi, Khang Mẫn Mẫn mới nói một câu: "Duy Duy đến à, dì còn đang bảo sao Lương Sùng hút thuốc lâu thế." Giọng bà khàn khàn, dứt lời liền khụ khụ hai tiếng, tiếp đó bưng trà uống một ngụm.

"Tự mình chạy đến," Lương Sùng giải thích với bà, "Vừa lúc bị con bắt được, chưa ăn cơm, con dẫn em ấy ra nhà ăn."

Khang Mẫn Mẫn gật đầu, buông trà, có chút lúng túng nhưng vẫn dịu dàng hỏi Ninh Diệc Duy: "Đến với Lương Sùng sao?"

Ninh Diệc Duy đáp "Dạ vâng", bà lại trầm mặc.

Ba người lẳng lặng ngồi trong chốc lát, Khang Mẫn Mẫn bảo Lương Sùng: "Bao giờ bố tỉnh, hai đứa đừng như thế trước mặt bố. Tim bố không tốt."

"Biết ạ," Lương Sùng nói, hắn cương quyết đan năm ngón tay mình vào tay Ninh Diệc Duy, "Con sẽ từ từ."

Khang Mẫn Mẫn nhìn hắn, lại nhìn sang Ninh Diệc Duy, tuy không đành lòng nặng lời nhưng vẫn cảm thấy hai đứa này thật sự quá láo nháo. Nhìn hồi lâu, bà mới nửa trách nửa giận nói với Lương Sùng: "Không phải đã nói sẽ không ở bên nhau sao."

Ngón cái Lương Sùng chậm rãi vuốt ve mu bàn tay Ninh Diệc Duy, như vuốt ve thứ bảo bối nhất mực trân quý, cấm tuyệt kẻ khác chạm vào. Hắn không ngẩng đầu, trả lời Khang Mẫn Mẫn: "Tự em ấy đến tìm con."

Đương sự Ninh Diệc Duy cho rằng Lương Sùng đang bóp méo một phần sự thật, dùng cái giọng hoàn toàn không đắc ý phát ngôn một câu quá mức đắc ý.

Hiển nhiên Khang Mẫn Mẫn không đoán được Lương Sùng sẽ trả lời như vậy, nhất thời chẳng còn gì để nói.

Không lâu sau, cửa phòng chờ bị gõ cộc cộc, y tá mở cửa ra, bác sĩ mổ chính đi vào.

Ông mướt mượt mồ hôi, nhưng sắc mặt trấn định, tiến lại bắt tay Lương Sùng, thông báo với hắn và Khang Mẫn Mẫn giải phẫu đã hoàn thành, quá trình rất thành công, kế tiếp cần quan sát xem cơ thể bệnh nhân có phản ứng bài xích không.

Mọi người trong phòng chờ đều thở dài nhẹ nhõm, Khang Mẫn Mẫn nhắm mắt, nén xuống hơi nước cay cay.

Lương Khởi Triều đã được chuyển đến ICU*. Lương Sùng cùng Khang Mẫn Mẫn đứng ngoài cửa kính, thấy các thông tin chỉ số trên máy móc xung quanh hiển thị nhịp nhàng, càng thêm an tâm tin tưởng.

* Phòng chăm sóc đặc biệt

Khang Mẫn Mẫn hỏi bác sĩ Lương Khởi Triều phải ở ICU bao lâu, bác sĩ nói thời gian không xác định, phải đợi người bệnh tỉnh dậy.

Mọi người lại về phòng chờ một lúc, Khang Mẫn Mẫn bảo Lương Sùng: "Con với Duy Duy về nhà nghỉ đi, mẹ trông bố."

Thấy Lương Sùng muốn phản đối, Khang Mẫn Mẫn lại nói: "Có việc mẹ sẽ gọi cho. Con chưa ngủ bao lâu rồi."

Mẹ thật sự kiên trì, Lương Sùng không đôi co với bà nữa, bảo trợ lý gọi tài xế, đưa Ninh Diệc Duy về nhà.

Nhà Lương gia cách bệnh viện không xa, lái xe cùng lắm mất mười phút. Ninh Diệc Duy theo sau Lương Sùng ngắm nghía xung quanh, khen bãi cỏ vườn hoa nhà hắn cắt tỉa thật gọn gàng.

Vào nhà rồi, Lương Sùng trở tay đóng cửa lại, bỗng nhiên chợt nhớ, hỏi Ninh Diệc Duy: "Xin trường cho nghỉ chưa?"

"Rồi," Ninh Diệc Duy gật gật, "Giáo sư Khổng giúp em xin, thầy chẳng những miễn cho em một lần họp tổ, còn hỏi em có tiền mua vé máy bay không."

Ninh Diệc Duy vừa nói vừa vô thức lộ ra biểu tình sùng kính: "Em may mắn lắm mới được làm nghiên cứu sinh của thầy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!