Chương 26: (Vô Đề)

Khổng Thâm Phong giao mẫu tóc của mình, phu nhân và Khổng Tổng cho phòng thí nghiệm làm giám định DNA cấp tốc.

Chiều tối ngày thứ ba, báo cáo giám định tới tay Khổng Thâm Phong, kết quả báo cáo xác nhận Khổng Tổng và Khổng Thâm Phong, Khang Dĩ Hinh không có quan hệ huyết thống.

Khổng Thâm Phong cầm báo cáo, tinh thần hoảng hốt trở lại căn hộ trường Tokyo cấp cho mình, đặt báo cáo trên bàn, ngồi thẫn thờ mấy tiếng liền.

Nói ra thật buồn cười, Khổng Thâm Phong cực kỳ trân trọng mỗi phút mỗi giây. Lần cuối cùng ông để thời gian trôi qua vô ích thế này chính là vào mười chín năm trước, khi đứng ngoài phòng sinh của vợ, nôn nóng chờ đợi đứa trẻ đầu tiên và duy nhất của ông cùng Khang Dĩ Hinh chào đời.

Khổng Thâm Phong không hút thuốc, không uống rượu, chẳng có cách nào giải toả stress, chỉ có thể ngồi trên đệm mềm, choáng váng hồi tưởng chuyện xưa trong mười mấy năm qua đến tận rạng sáng.

Ông nhớ có lần mình bày trước mặt Khổng Tổng trắng trẻo mập mạp hơn mười viên đậu Hà Lan, giải thích đi giải thích lại, Khổng Tổng vẫn chưa hiểu vì sao một cộng một bằng hai thì hai cộng hai bằng bốn. Đương lúc ông nói khô cả họng, Khang Dĩ Hinh nhìn không nổi, đi tới bất mãn oán trách, "Đừng dạy nữa, bảo bảo sắp khóc rồi", Khổng Tổng chụp lên một hạt đậu, lấy tư thế sét đánh không kịp bưng tai mà nhét vào miệng.

Nhớ cả lần đầu căng thẳng đưa Khổng Tổng đi phỏng vấn vào tiểu học; nhớ lần chuồn khỏi buổi hội nghị quan trọng, đón Khang Dĩ Hinh, ăn mặc chăm chút, đầy tự hào tham dự lễ tốt nghiệp cấp II của Khổng Tổng; nhớ sự thất vọng khi thấy những quyển sách mình chọn lựa kỹ càng bị Khổng Tổng nhét bừa tủ sách.

Đồng hồ quả lắc trong phòng khách gõ mười hai tiếng. Khổng Thâm Phong ngồi dậy đi vài bước, đẩy cửa kính phòng khách ra ban công đứng, để gió đầu đông thổi cho mình thanh tỉnh.

Hiện tại chưa phải thời điểm cho Khang Dĩ Hinh biết.

Ông lắc lắc đầu, ngây người trong không khí lạnh chốc lát, trở về phòng mở sổ ghi chép, phác thảo tóm tắt một bản sơ đồ.

Sơ đồ chia làm hai phần, vấn đề trước mắt là nghĩ cách lấy mẫu DNA của Ninh Diệc Duy, làm một lần xét nghiệm mới; vấn đề lâu dài là khởi điểm từ bệnh viện Khang Dĩ Hinh sinh nở, điều tra rõ nguyên nhân quá trình nhận sai em bé.

Khổng Thâm Phong bắt đầu động não, dần dần bình tĩnh. Ông nhìn lại sơ đồ một lần nữa, thanh lọc tư duy, viết cạnh ngày sinh Khổng Tổng một dấu cộng trừ 3, khép sổ, đi rửa mặt.

Sáng sớm hôm sau, Khổng Thâm Phong lần nữa liên hệ người bạn từng giúp ông tra hộ tịch Ninh Diệc Duy, nhờ đối phương thay mình tra cứu hồ sơ nhiều năm trước của bệnh viện.

Mười mấy năm trước, benh hoan viện của Lương Khởi Triều mới chỉ là phương án trên giấy, điều kiện y tế thành phố D chưa tốt như hiện giờ. Trong thời gian mang thai, Khang Dĩ Hinh khám thai tại bệnh viện phụ sản thành D, cũng là nơi bà sẽ sinh.

Phòng đơn đã đặt, nhưng kế hoạch không theo kịp thực tế. Trước ngày sinh dự tính mười ngày, bà đột ngột vỡ ối phải nhập viện. Bệnh viện thiếu hụt, không có phòng đơn trống, bà chưa lên cơn co thắt nhưng vẫn có thể sinh bất cứ lúc nào, đành gắng nằm phòng bệnh ba người hai ngày rồi chuyển sang phòng đơn.

Thứ Khổng Thâm Phong cần là hồ sơ trẻ sơ sinh trong vòng vài ngày và thông tin đăng ký của cha mẹ trẻ.

Ông vốn nghĩ tìm những tài liệu này mất rất nhiều thời gian, không ngờ bạn ông thần thông quảng đại ngoài dự kiến, trưa hôm đó đã tổng hợp đầy đủ. Khổng Thâm Phong làm xong công việc, trở lại văn phòng mở văn kiện, căn cứ manh mối tìm được tối qua mà sàng lọc từng cái một.

Theo ghi chép của bệnh viện phụ sản, trước và sau khi Khang Dĩ Hinh sinh ba ngày, có tổng cộng hơn 80 bé trai được sinh ra.

Nếu em bé bị tráo lúc ấy, vậy chênh lệch hình thể nhất định không quá lớn. Khổng Thâm Phong khoanh vùng tình nghi gồm những đứa bé có trọng lượng chênh lệch trên dưới 500gr so với đứa bé vợ ông sinh, chỉ còn lại mười trường hợp; lấy ngày Khang Dĩ Hinh sinh làm điểm O trục hoành, thời gian Khổng Tổng sinh ra làm điểm 0 trục tung, phòng bệnh các sản phụ kia làm các điểm trên trục dọc, thành lập một hệ trục toạ độ, định vị số liệu mỗi đứa trẻ lên hệ trục.

Từ đây Khổng Thâm Phong tìm được đứa bé tương tự đứa bé Khang Dĩ Hinh sinh ra nhất, cùng gia đình đứa bé ấy.

Nói gia đình cũng không hẳn, mẹ đứa bé kia vào bệnh viện một thân một mình. Cô ta sinh trước Khang Dĩ Hinh một ngày, ở chung phòng Khang Dĩ Hinh hai ngày. Giữa trưa sau hôm Khang Dĩ Hinh sinh, cô ta xuất viện.

Khổng Thâm Phong sắp xếp dòng suy nghĩ, gửi tên người phụ nữ kia cho bạn, nhờ bạn điều tra tình huống hiện tại của cô ta; sau đó ông trầm tư một lát, chuẩn bị tư tưởng sẵn sàng, gọi điện cho Khang Dĩ Hinh.

Khang Dĩ Hinh tiếp máy, Khổng Thâm Phong trước hết báo bà tuần này sẽ về nước một chuyến, cùng bà kỉ niệm ngày cưới, dỗ Khang Dĩ Hinh vui vẻ rồi mới vòng về đề tài ông muốn bàn bạc. Ông hỏi Khang Dĩ Hinh: "Bà xã, em còn nhớ chuyện ngày xưa em sing Khổng Tổng không?"

"Nhớ rõ chứ," Khang Dĩ Hinh tùy ý nói, "Nằm chín tháng, còn đau lâu như vậy."

"Thế em còn nhớ sau khi vỡ ối nhập viện, người cùng phòng em là ai không?"

"Anh hỏi cái này làm gì?" Khang Dĩ Hinh nghi ngờ.

Khổng Thâm Phong không lừa Khang Dĩ Hinh, nhưng cũng chưa nói cụ thể: "Anh cần tìm hiểu một việc, chờ xác nhận xong sẽ nói cho em."

Khang Dĩ Hinh vẫn tín nhiệm Khổng Thâm Phong, bà không hề truy vấn, ngẫm nghĩ rồi nói: "Em chỉ nhớ có một cô bé độc thân không người nhà, nhỏ tuổi hơn em rất nhiều."

"Độc thân?"

"Ừ," Khang Dĩ Hinh lâm vào hồi ức, "Anh quên rồi sao, trông như trẻ con ấy, nhỏ hơn em bảy tám tuổi, không có ai chăm, cái gì cũng không biết, em chưa từng thấy cha đứa bé đến lần nào, nhưng cô bé đó hỏi chuyện nhà chúng ta kĩ lắm, giờ nghĩ lại mới thấy kì quái."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!