Chương 23: (Vô Đề)

Ninh Diệc Duy mượn cớ trên trường có việc gấp, không màng Lục Giai Cầm khuyên nhủ, xỏ vội giày chạy khỏi khu nhà.

Cậu đứng ven đường định vẫy taxi, cúi đầu mới thấy hai chiếc giày mình đang mang không cùng một đôi, ngoài di động và ví tiền không đem theo gì khác, quả là rối như tơ vò.

Vừa lúc một chiếc taxi tiến đến, Ninh Diệc Duy vẫy tay, lên xe rồi sực nhớ, mình đâu có biết chỗ Lương Sùng đang ở, đành nhờ tài xế cứ chạy về trước, còn cậu gọi cho Lương Sùng.

Tài xế lái rất chậm, liên tục ngó chừng, chờ Ninh Diệc Duy đọc địa chỉ, nhưng máy Lương Sùng bận, Ninh Diệc Duy loay hoay chừng năm phút điện thoại mới thông.

Lương Sùng vừa nhấc máy, Ninh Diệc Duy đã lập tức hỏi: "Anh đang ở đâu?"

"Ở nhà," Bên Lương Sùng có tiếng người khác, hắn nói, "Mở hội nghị video."

Ninh Diệc Duy "Ừ" một tiếng, lại hỏi Lương Sùng: "Giờ em đến có tiện không?"

Lương Sùng bảo người kia "Tiếp tục nói", đáp lời Ninh Diệc Duy: "Đến đi, anh sắp xong rồi."

Ninh Diệc Duy đọc địa chỉ cho tài xế, tài xế gật đầu, hướng nhà Lương Sùng thẳng tiến.

Xuống xe, Ninh Diệc Duy chậm rì rì vào thang máy, nửa phút sau, cửa thang máy mở.

Tầng một nhà Lương Sùng im ắng. Ninh Diệc Duy đổi giày bước qua huyền quan, thấy phòng ngủ trống không. Cậu đi lên tầng, rẽ xuôi rẽ ngược, nghe được loáng thoáng tiếng người trong thư phòng.

Cửa thư phòng không đóng kín. Ninh Diệc Duy nhìn xuyên khe hở, trông thấy Lương Sùng đang đứng quay lưng nghe điện thoại.

Tay phải Lương Sùng vô thức tỳ lên mặt bàn gỗ gụ, trong phòng không có âm thanh nào khác, có vẻ cuộc họp đã kết thúc.

Chẳng mấy chốc Lương Sùng cúp máy, nhưng hắn vẫn chưa xoay người. Ninh Diệc Duy nhẹ nhàng đẩy cửa ra, rón ra rón rén đến gần, ôm lấy Lương Sùng từ sau lưng.

—— Bước một nên là thế này nhỉ, lúc trên xe cậu đã nghĩ xong.

Ninh Diệc Duy thấp hơn Lương Sùng rất nhiều, người cũng gầy hơn, mặt cậu dán trên bả vai Lương Sùng, tay vòng qua eo hắn. Vì quá căng thẳng, ngón tay cậu đụng phải đồ trang trí trên bàn, mu bàn tay va trúng một quả địa cầu.

"Ninh Diệc Duy?" Lương Sùng khẽ động nhưng không di chuyển, nhẹ giọng hỏi.

"Ừm." Ninh Diệc Duy cũng bị sự mặt dày của bản thân thuyết phục, cậu cảm giác được Lương Sùng cứng đờ khi mình kề cận hắn, nhưng vẫn nhất quyết không buông tay.

Cứ như thể giờ này khắc này, chỉ cần ôm kỹ Lương Sùng, Lương Sùng sẽ về bên cậu.

Lương Sùng cầm bàn tay Ninh Diệc Duy, dùng sức nới lỏng, xoay người cúi đầu nhìn cậu.

Ninh Diệc Duy lấy hết can đảm ngẩng đầu, đường nhìn dọc theo hầu kết Lương Sùng trượt lên trên, lướt qua cằm, mũi rồi đến mắt. Cùng Lương Sùng chạm mắt, Ninh Diệc Duy mới phát hiện sắc mặt hắn đang vô cùng khó coi.

Không phải kiểu khó coi khi bị Ninh Diệc Duy ôm trộm, mà là kiểu khó coi khi có sự cố quan trọng xảy ra.

"Có chuyện gì thế?" Lòng Ninh Diệc Duy chùng xuống, hỏi Lương Sùng.

Lương Sùng buông tay cậu, dừng một chút, thấp giọng nói: "Viện điều dưỡng gọi điện, bệnh bố anh tái phát, tình huống rất xấu."

Giọng hắn vẫn vững vàng, nhưng Ninh Diệc Duy dễ dàng nhận ra nỗi lo âu của hắn. Ninh Diệc Duy kéo Lương Sùng một lần nữa, hỏi: "Anh đi bây giờ sao, ban nãy dì ở nhà em, anh báo dì chưa?"

"Bà ấy biết rồi," Lương Sùng bình tĩnh nói, "Giờ anh đến sân bay, bọn anh đi cùng nhau."

Lương Sùng dẫn Ninh Diệc Duy xuống tầng, đi trước Ninh Diệc Duy một bậc thang. Ninh Diệc Duy nhìn tấm lưng Lương Sùng, đột nhiên níu lấy cánh tay hắn, xúc động buột miệng: "Em cũng đi cùng anh."

"Không cần," Lương Sùng nghe thế, quay đầu nhìn Ninh Diệc Duy, khoé miệng nhếch lên rất khẽ, "Em lo học đi, đợi bố ổn định anh sẽ quay về."

Di động Lương Sùng reo vang, là tài xế nhắn tin, nói đã chờ dưới cổng.

Ninh Diệc Duy theo Lương Sùng vào thang máy, nhìn từng con số lần lượt nhảy, lại nói: "Vậy cho em tiễn anh tới sân bay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!