Lần về nước này chỉ có hai tuần, Khổng Thâm Phong như vắt chân lên cổ, ngày cuối cùng mới dành ra được buổi chiều và tối, đưa phu nhân về nhà mẹ đẻ thỉnh tội.
Lão phu nhân ở biệt thự ngoại thành trên núi. Tài xế Khang Dĩ Hinh đưa bọn họ đến cửa, Khổng Thâm Phong xách theo túi lớn túi nhỏ thực phẩm chức năng bước vào khuôn viên.
Khổng Tổng hai tay trống trơn, lẳng lặng đi sau ông và vợ.
Từ cuộc họp hôm ấy, Khổng Tổng chưa từng nói chuyện lại với Khổng Thâm Phong, vì việc này mà Khang Dĩ Hinh mắng Khổng Thâm Phong rất nhiều. Nhưng Khổng Thâm Phong vẫn cho rằng, nguyên tắc là nguyên tắc, Khổng Tổng vi phạm quy định, làm chuyện sai trái, theo lý phải gánh vác hậu quả, một mực cưng chiều là hại Khổng Tổng. Bởi vậy, đối với phu nhân, ông trôi chảy nhận sai; đối với Khổng Tổng, ông chẳng có động thái gì cầu hoà.
Có lẽ bởi tính cách khác biệt, quan hệ của Khổng Thâm Phong với Khổng Tổng luôn không gần gũi. Khổng Thâm Phong thương con lắm chứ, nhưng ông không biết thể hiện ra sao.
Khổng Thâm Phong và Khang Dĩ Hinh chẳng dễ gì có được đứa con này.
Trước Khổng Tổng, Khang Dĩ Hinh sinh non ba lần, chín tháng mang thai Khổng Tổng, bà gần như dính người trên giường bệnh. Bởi thế, sau khi Khổng Tổng chào đời, Khang Dĩ Hinh cưng chiều con vô hạn —— cá nhân Khổng Thâm Phong cảm thấy, sự cưng chiều ấy có chút bệnh.
Thời Khổng Tổng đi nhà trẻ, Khổng Thâm Phong đã làm sai một chuyện: ông cố bồi dưỡng con thành một thiếu niên thiên tài. Mỗi đêm về nhà, ông sẽ dạy Khổng Tổng vật lý vỡ lòng bằng sách ảnh, dạy Khổng Tổng hình học và tính toán, nhưng dạy hơn một năm, Khổng Tổng vẫn chưa biết cộng trừ nhân chia, còn bị bà xã mắng là dục tốc bất đạt. Khổng Thâm Phong đành từ bỏ kì vọng, quyết định để con tự do trưởng thành.
Khổng Tổng dần lớn lên. Vào khoảng cấp II, nó bày tỏ với Khổng Thâm Phong mình rất thích vật lý, về sau muốn nối nghiệp cha. Khổng Thâm Phong đương nhiên rất mừng, sách hay mới xuất bản sẽ mua cho con trước tiên, lần nào Khổng Tổng cũng vui vẻ nhận lấy.
Rồi một ngày, Khổng Thâm Phong vào thư phòng Khổng Tổng tìm quyển sách, phát hiện ra những thứ ông đưa con đều bị Khổng Tổng không chút quý trọng nhét sâu góc tủ.
Giúp việc trong nhà cần mẫn, sách không đến nỗi vàng ố bốc mùi, nhưng mở ra toàn bộ mới tinh, không có dấu vết từng lật qua.
Khổng Thâm Phong xuất thân bình phàm, xưa nay tiết kiệm; ngày trẻ học ở nước ngoài, giáo trình toàn dùng sách cũ hoặc xem bản chắp vá trên mạng. Tiền lương ông không quá cao, tiền thưởng giao hết vợ, kinh phí nghiên cứu chẳng bao giờ bỏ túi riêng mình, mỗi lần mua sách cho Khổng Tổng là một lần phải suy đi tính lại.
Nhìn đống sách trong ngăn tủ, Khổng Thâm Phong coi như minh bạch. Khổng Tổng không hề thích vật lý, nói vậy chỉ vì nghĩ Khổng Thâm Phong sẽ yêu thương một đứa con thích vật lý mà thôi. Sau khi Ninh Diệc Duy vào tổ, lúc trao đổi email với ông có nhắc đến mấy tựa sách, Khổng Thâm Phong còn về nhà trộm vài quyển cho cậu, quả nhiên Khổng Tổng hoàn toàn không phát hiện.
Nhưng từ đó về sau, Khổng Thâm Phong không dám bày tỏ quá nhiều quan tâm đến việc học của Khổng Tổng nữa, chỉ sợ quan tâm quá hoá phản tác dụng.
Lão gia Khang gia qua đời một năm trước, lão phu nhân lập linh đường thờ chồng ở hậu viện. Con cháu về nhà, việc đầu tiên là đến bái tế linh đường.
Trời lạnh, bái tế xong, cả nhà quây quần uống trà trong phòng khách.
Khổng Tổng tuy không thông minh nhưng được cái dẻo miệng, lão phu nhân rất cưng nó, kéo nó đến bên người, hỏi nó học hành thế nào. Khổng Tổng liếc Khổng Thâm Phong một cái, ngay sau đó Khang Dĩ Hinh cũng trừng mắt nhìn ông, Khổng Thâm Phong tức khắc cảm thấy chén trà trong tay phát bỏng.
"Làm sao vậy?" Lão phu nhân giỏi xem mặt đoán ý, nhìn điệu bộ hai mẹ con là biết gia đình đang có mâu thuẫn.
"Không có gì ạ." Khổng Tổng nói.
Khổng Thâm Phong xấu hổ, vừa lúc di động rung, là cuộc gọi từ phòng thí nghiệm Tokyo, ông lập tức đứng dậy, đi ra góc khuất hành lang xa xa tiếp máy.
Trên hành lang treo ảnh các thế hệ Khang gia, Khổng Thâm Phong vừa nói chuyện với nhân viên thí nghiệm vừa rảo bước qua lại, đi ngang một bức ảnh gia đình, ông thấy chỗ nào đó sai sai, liền quay ngược về, nhìn thêm lần nữa.
Bàn bạc xong với nhân viên thí nghiệm, Khổng Thâm Phong cúp điện thoại, tỉ mỉ quan sát bức ảnh gia đình ấy. Trong ảnh có mười lăm người, ngồi chính giữa là ông bà Khang Dĩ Hinh, chung quanh là ba cặp đôi trẻ và bảy đứa nhỏ chiều cao không đồng nhất. Người thanh niên trẻ nhất là cha Khang Dĩ Hinh, đứng cạnh ông là một cô bé chừng mười bốn mười lăm tuổi, khuôn mặt lanh lợi, đôi mắt to tròn, Khổng Thâm Phong cảm thấy cô rất quen mắt.
Nhìn nửa ngày vẫn không có gì loé ra, ông đành quay lại.
Trong phòng khách, Khổng Tổng đang kể chuyện.
"Cậu ta đánh con," Khổng Tổng uất ức nói, "Đánh chỗ này."
Khổng Thâm Phong đến gần, thấy Khổng Tổng đang che mặt, Khang Dĩ Hinh thấy ông đi đến, nguýt một cái dài, nói: "Con nhắc lại lần nữa cho bố con nghe."
"Đánh đấm gì đấy," Khổng Thâm Phong cau mày, "Sao lại thế này."
"Ninh Diệc Duy đánh con." Khổng Tổng cúi đầu nói.
Nghe thấy ba chữ "Ninh Diệc Duy", Khổng Thâm Phong chợt tỉnh ngộ*. Cô bé trong bức ảnh gia đình kia có gương mặt giống Ninh Diệc Duy vô cùng.
* (đề hồ quán đỉnh) – rượu ngon tưới đầu: ý chỉ đầu óc được khai sáng, gột rửa, tỉnh ngộ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!