Chương 20: (Vô Đề)

Sau khi đưa Ninh Diệc Duy về, Lương Sùng không về nhà mà rẽ vào công ty.

Phòng nghỉ văn phòng, tầng trên cùng toà nhà tập đoàn, có đặt một chiếc két sắt, cất phần lớn đồ vật Ninh Diệc Duy đưa hắn. Những thứ ấy đặt trong két sắt là an tâm nhất, hơn nữa chúng có thể luôn ở bên hắn, như Ninh Diệc Duy vậy.

Trên đường đến công ty, Lương Sùng nhận được tin nhắn từ Khổng Tổng, Khổng Tổng hỏi hắn có thể dành thời gian tâm sự chút không.

Lương Sùng không trả lời. Lướt sang trái xoá xong, hắn mới phát hiện bản thân dạo này đã bị Ninh Diệc Duy lây bệnh ấu trĩ, vô cớ xoá tin nhắn người khác không phải việc Lương Sùng hắn sẽ làm.

Thư kí Laila đang tăng ca chỉnh sửa lịch trình nửa tháng cuối, cả một tầng rộng chỉ còn bàn cô sáng đèn. Làm đến giữa chừng, cô mở loa nghe nhạc, muốn thả lỏng tinh thần thì thấy Lương Sùng đi vào từ thang máy.

Laila tắt nhạc theo phản xạ, đứng lên chào Lương Sùng: "Lương tiên sinh."

Lương Sùng trong tay cầm chìa khóa xe, gật đầu với cô, không nói rõ đến làm gì, cũng không có vẻ là việc gấp gáp, chỉ vòng qua bàn thư kí đi vào văn phòng mình.

Hắn không ấn mở tấm rèm che kín cửa sổ sát đất, đi thẳng vào phòng nghỉ, đến chỗ bàn trà, cúi người lôi ra chiếc két sắt nằm dưới bức tranh sơn dầu, nhập mật mã và vân tay, mở két.

Két sắt không nhỏ, bên trong muôn màu muôn vẻ. Ninh Diệc Duy đưa Lương Sùng những thứ đồ hoa hoè loè loẹt, thiên kỳ bách quái, hắn đều cất kĩ càng, không bỏ cái nào. Tựa như khi ở cùng Ninh Diệc Duy, mỗi một câu nói của cậu Lương Sùng đều không nỡ quên, dù tẻ nhạt râu ria cách mấy.

Hắn nhìn đống hổ lốn bên trong, lấy ra một chiếc hộp nhạc dây cót bằng kim loại rỗng.

Đây là bài tập thực hành lớp luyện kim của Ninh Diệc Duy, bị giảng viên chọn đi dự thi rồi giật luôn giải đặc biệt cấp quốc gia. Đáng lí nó phải được trưng bày tại phòng triển lãm đại học D, nhưng Ninh Diệc Duy rất keo kiệt. Chờ trao giải xong xuôi, cậu kiên quyết đòi nó lại, xem như món quà quý giá đem về cho Lương Sùng.

Đôi khi Lương Sùng cũng không rõ, lí do gì khiến Ninh Diệc Duy cứ chấp nhất đưa đồ cho hắn.

Mỗi một lần tặng lễ của Ninh Diệc Duy, đều là vội vội vàng vàng dâng đến trước mặt Lương Sùng, như thể muộn một giây thì giá trị của chúng sẽ vơi đi.

Lương Sùng ngồi trên ghế sô pha đơn cạnh bàn trà, vặn dây cót, vặn hết cỡ mới buông tay, hộp nhạc vang lên. Âm thanh dây cót réo rắt dễ nghe, là bản Canon in D Major của Johann Pachelbel*. Trên vòng tròn kim loại, những quả cầu nhỏ đầy màu sắc chuyển động chậm rãi theo quy luật.

* Link youtube ở phần cover chương nha.

Hắn vẫn nhớ rõ những lời Ninh Diệc Duy nói lúc ấy —— trong một đêm đông buốt giá, Ninh Diệc Duy chẳng kịp đợi lên tầng, hưng phấn giới thiệu nó với Lương Sùng ngay dưới nhà.

Ninh Diệc Duy kể Lương Sùng nghe, quả cầu cần bao nhiêu linh kiện, dây cót cần bao nhiêu tỉ mẩn, trình tự bánh răng chỉnh sửa năm lần, ống âm khó làm thế nào, ông thầy muốn cất nó vào phòng triển lãm khó chơi ra sao, rồi là cậu phải vắt kiệt đầu óc, cùng thầy đấu trí đấu dũng mới giành được nó về. Từ đường lớn nói đến thang máy, từ thang máy nói đến phòng ngủ, Ninh Diệc Duy tía lia sinh động như thật, nghiêm túc tới mức buồn cười.

Cuối cùng, Ninh Diệc Duy giữ chặt Lương Sùng, hỏi hắn: "Anh có thích không?" Chưa đợi hắn gật đầu, cậu đã nhét hộp nhạc vào tay hắn, hân hoan nói: "Thích thì em cho anh."

Một Ninh Diệc Duy bướng bỉnh hào phóng thật khiến lòng người xôn xao, thỉnh thoảng Lương Sùng phải tự cảnh báo mình. Tựa khi Ninh Diệc Duy nhắm mắt, gục đầu vờ ngủ trên xe hắn, Ninh Diệc Duy vô tâm, cậu đâu có biết Lương Sùng kề sát cậu là muốn làm gì. Nghĩ đến chuyện buổi chiều, Lương Sùng lại bắt đầu hối hận, lúc vào quán ăn sao không đi chậm một chút, để Ninh Diệc Duy kéo được tay.

—— Lương Sùng cảm thấy bản thân từ khi sinh ra luôn đổ hết trông mong vào một cái bể mang tên "Ninh Diệc Duy đã giải quyết vấn đề". Bể ấy có lúc một tiếng mở thưởng một lần, có lúc ba ngày, tần suất không thấp, nhưng Lương Sùng rất có khả năng sẽ muôn đời không lọt.*

* Mình diễn đạt hơi khó hiểu nhưng ý nó là, Ninh Diệc Duy có rất nhiều vấn đề cần lý giải, mỗi lần cái bể đó mở thưởng thì muôn vàn cái vấn đề nháo nhào chui vào, và Lương Sùng nghĩ (vấn đề tình iu thầm kín của) mình ko bao giờ có cơ chui lọt. Mà thưởng này là thưởng cả hai phía nha cả nhà, ví dụ vấn đề A nhảy lọt thì tức là nó đã được giải quyết và Ninh Diệc Duy cũng vui mừng vì cho lọt (giải quyết) được nó, mọi người hỉu hongg

Dù vậy, Lương Sùng cho rằng, nếu đời này Ninh Diệc Duy thật sự có hi vọng chạm đến giải thưởng "thích một ai đó", thì người ấy khó có thể là người nào khác.

Bởi Ninh Diệc Duy đã dành ra bao thời gian chỉ để làm quà cho hắn cơ mà, Ninh Diệc Duy trân quý nhất là thời gian đấy.

Lương Sùng chốc chốc lại vặn dây cót để đảm bảo nhạc luôn vang, một mặt hồi tưởng dáng vẻ giả vờ ngủ vừa căng thẳng vừa tinh quái của Ninh Diệc Duy, một mặt tự hỏi sắp tới phải đọ sức với Khổng Thâm Phong thế nào.

Không lâu sau, cửa phòng nghỉ khép hờ bị gõ, thư kí bên ngoài cẩn thận hỏi hắn: "Lương tiên sinh, xin hỏi còn yêu cầu gì không ạ?"

Lương Sùng suy nghĩ trong chốc lát, chờ nhạc ngừng, hắn nói với thư kí: "Sáng mai đặt lịch hẹn giáo sư Khổng, hiện tại không có việc gì, cô về đi."

Thư kí gật đầu nhớ kỹ, cảm động đến rơi nước mắt, xoay người tan tầm.

Trong phòng 502 ký túc xá giáo viên số 4 đại học D, Ninh Diệc Duy hoang mang dùng lý luận quả cầu nhỏ trình bày hiện tượng kéo dài mấy ngày gần đây cho Chu Tử Duệ và Bành Triết Phi nghe.

Để tránh Chu Tử Duệ bị ấn tượng trước đó về Lương Sùng làm nhiễu loạn nhận thức, Ninh Diệc Duy tạm thời giấu tên, chỉ gọi bằng "người đó", nhấn mạnh hoài, "Trước đây không có như vậy, dạo này đến gần tim mới nhảy bang bang", cậu định chốc nữa mới công bố thân phận.

"Diệc Duy," Chu Tử Duệ vừa nghe vừa trầm tư suy nghĩ, đang lúc Ninh Diệc Duy mải mê nói thì chen vào một câu, "Mày nói, có, có chỗ, tao không hiểu lắm, cơ mà, tao hỏi mày một, một vấn đề, mày có dùng máy, máy tạo nhịp tim* không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!